Duyên Lãng Hà Tiến Nhất – Đéo Khá (vụ nghệ sĩ Kim Chi của vc)

LGT: Vụ Vc Kim Chi lẽ ra không có gì nếu như phe ta vài người không hót bà ta quá đáng. Xin giới thiệu bài của Duyên Lãng Hà Tiến Nhất. Như Duyên Lãng Hà Tiến Nhất tự bạch như dưới đây thì cũng xin quý độc giả “xính xái” với ngôn ngữ kiểu dưới đây, vì đến như tôi đây, cũng muốn chửi thề khi thấy người quốc gia, cứ thấy Vc thẩy cái gì ra là vồ lấy khen ngợi:

Trích Duyên Lãng Hà Tiến Nhất: Bài viết ngắn trên đây văn phong có phần du côn du kéo, lời lẽ thô tục, thiếu lễ độ, không xứng với một người cầm bút có tư cách. Vâng, đúng thế. Bần bút xin thừa nhận và xin chịu lỗi với quí bạn đọc. Tuy là con nhà bình dân quê mùa, nhung dù sao trước giờ bần bút viết lách cũng biết kính trọng chữ nghĩa thánh hiền và tôn trọng độc giả. Lần này chỉ vì cố ý viết cho bọn Việt gian và VC đọc nên mới phải dùng đến hạ sách này, chẳng qua cũng chỉ vì nhập gia phải tùy tục đấy thôi. Vả lại bần bút cũng phải nhớ lời dậy của cha ông ta “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” mà ứng biến. Cái lối viết này là theo trường phái người trong nước gọi là “Văn Hóa Đéo” bắt nguồn từ câu chuyện sau đây, xin kể lại hầu quí bạn đọc( ngưng trích Duyên Lãng Hà Tiến Nhất)

ĐÉO KHÁ

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Dàn kèn ống đu đủ của Nghị Quyết 36 thổi chưa dứt bài ca “Bên Thắng Cuộc” của văn nô Huy Đức thì lập tức lại trổi liền bài “Người CS chân chính nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi.” Bần bút muốn tắt các cái ống loa đi, vì “làng xóm đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi” mà không được, nên đành phải hét to lên vài tiếng để cho bà con được yên và cho bớt lình xình cái bụng. Người nghệ sĩ ưu tú? Ưu tú thế nào, theo tiêu chuẩn và cách đánh giá của VGCS thì bần bút không biết nên không có ý kiến, mà chỉ lý xem “người CS chân chính” nó chân chính như thế nào thôi.

Chả cần phải suy nghĩ gì sất cả, cũng khẳng định ngay được rằng làm “đéo” gì có cái gọi là “người CS chân chính.” Dám thách cả làng bưng bô chúng nó xem có đứa nào tìm ra được, dù chỉ một tên thôi – một tên CS chân chính – thì bần bút thề sẽ bẻ bút, gác kiếm về qui ẩn, từ nay trở đi không viết nữa, dù chỉ một nửa chữ cắn làm đôi. Còn nữa, bần bút sẽ tôn kẻ đó làm sư phụ và nguyện sẽ cúc cung hầu hạ đến suốt đời. Dám thề độc đấy, chết biết liền.

Dân gian người ta thường nói: Rau nào sâu nấy. Thằng Tây thì bảo: Tel père tel fils, telle marmite tel couvert. Và Chúa dậy: Cây xấu không sinh ra trái tốt… Thấy không? Đông Tây, đạo đời đều quan niệm như thế cả, vậy mà lại có một bọn mang danh tỵ nạn, ca cải lương để xu nịnh VGCS rằng đảng viên CS Nguyễn thị Kim Chi là một người CS chân chính thì mới lạ. Cả nước, người ta chửi VGCS là một đảng mafia, cướp của giết người, lưu manh bịp bợm, ác ôn côn đồ. Một đảng phái như thế thì làm sao sản sinh ra được đảng viên chân chính? Suy nghĩ kỹ đi, ở bầu thì tròn, ở ống thì dài, ả nghệ sĩ Kim Chi được tôi luyện trong cái lò côn đồ thổ phỉ, không có lý đùng một cái (từ chối nhận bằng khen của tên thủ tướng) trở thành người CS chân chính? Chứng minh được VGCS là một đảng chân chính, thì ả ca nô Kim Chi là một đảng viên chân chính. OK bần bút thừa nhận liền. Thế nhưng cải đảng VGCS có phải là một đảng phái chân chính không? Có ai dám khẳng định, cứ giơ tay lên!

Có lẽ lại phải giải thích đảng chân chính là cái gì thì mới vừa lòng những tên hèn hạ đang cầm cu cho chó dái. Dù là bình dân bá tánh thôi, nhưng ai cũng hiểu được rằng, một đảng chính trị chân chính khẳng định trước hết phải mang tính dân tộc cái đã. Đảng chân chính được lập ra chỉ để phục vụ cho các quyền lợi của quốc gia. Đó là nền độc lập của dân tộc, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, đem lại no cơm ấm áo và cuộc sống hạnh phúc cho nhân dân. Đảng VGCS có thế không? Cái đảng thổ phỉ này như chính nó tuyên ngôn, là một đảng mang tính quốc tế chứ không có tính dân tộc. Nhiệm vụ của nó như tên Hồ Chí Minh khẳng định là vâng lệnh Liên Sô, hoàn thành sứ mệnh cộng sản hóa toàn cõi Đông Dương. Về sau khi Liên Sô sụp đổ, nó bán lãnh thổ và biển đảo cho Trung cộng, tước đoạt hết mọi quyền làm người và còn nô lệ hóa nhân dân VN. Những sự thể này rõ ràng mọi người đều nhìn thấy và bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được qua thực tế và bằng các văn kiện cùng là lịch sử của đảng CSVN. Như vậy thì lấy lý do gì mà bảo rằng VGCS là một đảng phái chân chính. Đã không phải là một đảng chân chính thì làm sao có đảng viên chân chính.

Có thể có người lại hỏi, như vậy thì những Gorbachev, Yeltsin v.v. không phải là những người CS chân chính sao? Câu hỏi rất hay, nhưng nên biết, Yeltsin, Gorbachev, những người này họ đã từ bỏ đảng CS Liên Sô và chống lại đảng CS Liên Sô. Tựu chung xin giải thích như thế này. Bao lâu một đảng viên đảng CS còn mang “lý tưởng” đảng, phục vụ đảng dù là gián tiếp, và chưa từ bỏ tư cách đảng viên thì họ không thể là con người chân chính được. Trừ khi người đảng viên đã từ bỏ tư cách đảng viên của họ, sống cuộc sống đạo đức của con một người bình thường thì họ sẽ là người chân chính. Bần bút xin nhấn mạnh, “con người chân chính” chứ không phải “người CS chân chính.”

Chuyện bọn bưng bô tôn vinh ả ca nô Kim Chi là người CS chân chính từ đâu mà có?

Cụ Nguyễn Văn Vĩnh chê người VN cái gì cũng cười, nhưng xem ra còn thiếu sót. Phải nói thế này mới đầy đủ, người VN ta ai nói gì cũng nhe răng ra cười, chứng tỏ họ đã nghe và đã đồng ý, lại ưa nghe những kẻ có thế, có quyền, nhiều chữ nghĩa phét lác, và nhất là lại có tính “sính đồ ngoại,” khoái nghe bọn ngoại nhân bịp bợm. Một ông có cái mác Tiến Sĩ nói dễ được người ta nghe hơn là một anh cu ly cu leo. Dân tỵ nạn ưa huờ theo tờ báo lớn hơn là một tờ tabloid. Anh ký giả của một tờ báo ngoại, đài ngoại nói dễ tin hơn một anh nhà báo quèn làm cho các tờ báo chợ. Bọn ký giả đầu bò của đài ngoại thổi ả Kim Chi thành người CS chân chính và được một số bà con tin cũng là do cái tinh thần vọng ngoại đó của người mình. Trường hợp “người CS chân chính, nữ nghệ sĩ ưu tú Kim Chi” thử đưa ra vài chữ “nếu” nghe chơi cho đỡ buồn xem chân chính ở chỗ nào. Giả sử trước kia khi Nguyễn Tấn Dũng còn ngồi trên lưng ngựa, hắn không trao bằng khen mà trao cho ả Kim Chi cái bọc mang chừng vài chục ngàn dollars xem người nghệ sĩ ưu tú này có từ chối không. Ả vừa lậy vừa cám ơn rối rít là cái chắc. Khẳng định như thế. Chỉ khi nào chó chê cứt thì lũ cán bô đảng viên VGCS mới chê tiền. Lấy lửa thử vàng, lấy vàng thử đàn bà có bao giờ sai đâu. Ả ca nô Kim Chi từ chối cái bằng khen của 3 Dũng cũng có thể vì hai bàn tay 3 Dũng bốc cứt thối quá trời. 3 Dũng cầm tấm bằng khen dính cứt mà trao ai mà dám nhận. Tờ giấy dính cứt từ tay 3 Dũng tèm lem vừa dơ lại vừa thối, chịu không nổi nên ca nô Kim Chi chê là phải. Giả sử có một tên lãnh đạo nào khác mới chỉ bốc cứt có một tay, lấy tay kia chưa dính cứt mà trao bằng khen để xem ả nghệ sĩ ưu tú có nhận không. Khẳng định y thị sẽ nhận, bởi vì y thị chỉ chửi một mình 3 Dũng tham nhũng, hại dân thôi chứ có chửi mấy đứa khác đâu. Nếu là một con người chân chính (chưa nói là CS) thì năm 1975 khi vừa ra trường, y thị đã chẳng hăm hở xung phong vô Nam làm văn công giải phóng. Mà có vô vì mù lòa không biết thì khi vô rồi cũng phải mở mắt ra mà nhìn cho biết chứ. Người ta thấy ả nghệ sĩ ưu tú theo chân bọn xâm lược vô Saigon cũng hăm hở vồ, vơ, vét vác về có khác gì lũ cướp có súng đâu. Cho đến bây giờ y thị vẫn hãnh diện về chuyện đó, và vẫn một lòng một dạ với đảng, với “bác” kia mà. Đọc phỏng vấn của nhà đại truyền thông đài ngoại thì biết chứ chẳng phải bần bút vu oan giá họa cho y thị. Cái hành vi từ chối nhận bằng khen của 3 Dũng hiển hách đến nỗi anh truyền thông đài ngoại phải thổi y thị từ một tên cộng sản cùi hủi lên thành một người CS chân chính (chu choa), và một anh tiến sĩ già bưng bô, chủ tịch cái gọi là Phong Trào Giáo Dân VN (nhưng chỉ có một mình hắn) đội đĩa y thị lên đến tận tầng mây xanh mà rằng: Bà mẹ cách mạng lão thành nghệ sĩ ưu tú Kim Chi đã chỉ điểm đào tận gốc tróc tận rễ tham nhũng … (ý muốn nói 3 Dũng.) Thật là tởm không thể tưởng tượng nổi. Người CS chân chính có ngon sao không chơi 3 Dũng lúc hắn còn trên lưng ngựa? Đợi đến lúc hắn ngã ngựa mới dám xỉ nhục hắn. Dễ thường như thế thì được coi là người CS chân chính sao?

Bài viết ngắn trên đây văn phong có phần du côn du kéo, lời lẽ thô tục, thiếu lễ độ, không xứng với một người cầm bút có tư cách. Vâng, đúng thế. Bần bút xin thừa nhận và xin chịu lỗi với quí bạn đọc. Tuy là con nhà bình dân quê mùa, nhung dù sao trước giờ bần bút viết lách cũng biết kính trọng chữ nghĩa thánh hiền và tôn trọng độc giả. Lần này chỉ vì cố ý viết cho bọn Việt gian và VC đọc nên mới phải dùng đến hạ sách này, chẳng qua cũng chỉ vì nhập gia phải tùy tục đấy thôi. Vả lại bần bút cũng phải nhớ lời dậy của cha ông ta “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” mà ứng biến. Cái lối viết này là theo trường phái người trong nước gọi là “Văn Hóa Đéo” bắt nguồn từ câu chuyện sau đây, xin kể lại hầu quí bạn đọc:

Văn Hóa Đéo

Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố Văn Hóa thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngòai ngõ, tôi hỏi:
– Này các cháu có biết nhà ông xã trưởng khu phố Văn Hóa ở đâu không?
Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn:
– Biết, nhưng đéo chỉ!
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ Văn Hóa, gặp một thanh niên hỏi:
– Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố Văn Hóa này ở chỗ nào không anh?
Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc:
– Đéo biết!
Khi gặp ông trưởng khu phố Văn Hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở:
– Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?! Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố Văn Hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay:
– Có dậy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe.
Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về vừa tới đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một câu chuyện như sau:
– Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ vv…. Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ “dũng cảm” là gì. Nó đứng suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn:
– Nghĩa là … là … đéo sợ.
Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông bộ trưởng giáo dục và đào tạo, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ “dũng cảm” là “đéo sợ” cho ông nghe . Nghe xong, ông bộ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông ngắm nghía nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:
– Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!!!
Đấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người dưới chế độ này như thế đấy. Rồi đây, các thế hệ trẻ miền Nam cũng vậy thôi! Làm sao tránh được? …Đất nước ta thế này thì đéo khá!

Bần bút xin mượn câu kết của câu chuyện làm lời kết cho bài viết.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Gallery | This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s