Hoàng Lan Chi góp ý nhỏ với nhạc sĩ Nam Lộc

Cali ngày 12 tháng 1 năm 2013

Kính Gửi nhạc sĩ Nam Lộc

Tôi có nhận mail từ nhạc sĩ hôm nay ngày 12 tháng 1 năm 2013. Tôi Rely All và gửi cho các bạn của tôi luôn.

Nhạc sĩ trả lời lá thư của Bs Nguyễn Mạnh Tiến nội dung liên quan đến vụ nhạc sĩ qua Úc tại nhạc hội “Nơi thời gian ngừng lại”.

Tôi đã xem và cũng chuyển cho mốt số bạn bè, tổng cộng:

Thư của nhạc sĩ Nam Lộc gửi cho quý ông trong CĐ Úc gồm Nguyễn Văn Thanh, bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến và anh Nguyễn Văn Bon vào ngày 28/10/2012. ( số 1)
Thư của nhạc sĩ Nam Lộc gửi CĐ Úc gồm  Bác Sĩ Bùi Trọng Cường và Luật Sư Võ Trí Dũng vào ngày 6/12/2012. (số 2)
Thư của Bs Nguyễn Mạnh Tiến trả lời thư số 2 của nhạc sĩ Nam Lộc (số 3)
Thư của nhạc sĩ Nam Lộc trả lời số 3 của BS Nguyễn Mạnh Tiến (số 4)

Thưa nhạc sĩ Nam Lộc,

Cá nhân tôi thích vài nhạc phẩm viết khi nỗi lòng người di tản còn đang đau đớn của nhạc sĩ
Tôi cũng thích buổi trò chuyện về phong trào Nhạc Trẻ thập niên 70 mà nhạc sĩ đã trả lời tôi vì giúp mọi người nhớ về một thời “Sài Gòn muôn năm cũ”. Thời mà VNCH đã khá tự do, dung dưỡng cho nhiều thành phần thanh niên trốn lính, lê la quán cà phê nhạc vàng trong khi nhiều người khác bỏ mình hay bỏ một phần thân thể ngoài chiến trường.
Sau khi xem tổng cộng 4 lá thư trên, tôi xin phép chuyển đến nhạc sĩ và thân hữu khắp nơi ý kiến của một người bạn tôi về 2 mails của nhạc sĩ. Người bạn này không muốn để tên và tôi cho rằng cũng không cần thiết biết tên họ. Lý do họ góp ý thẳng thắn, nêu suy nghĩ của họ về những lá thư chớ không vu khống hay chụp mũ hay sỉ nhục gì nhạc sĩ cả. Tôi đã edit, bỏ dấu và layout lại dùm cho họ.

Cá nhân tôi, lấy tư cách là một người ghét cộng sản, đang sống ở hải ngoại,  xin mạn phép góp một ý nhỏ cùng nhạc sĩ:

1-Nếu nhạc sĩ cho rằng vai trò MC của mình rất quan trọng thì nhạc sĩ hãy giữ gìn nó, đừng để nó vấy bẩn hoen ố bởi bất cứ điều gì.
2-Nếu nhạc sĩ “chữ trinh còn một chút này” thì đừng để cái hai chữ Nam Lộc bị nguyền rủa, thóa mạ bởi cộng đồng người Việt chống cộng ở hải ngoại. Nhạc sĩ có nghề ở Mỹ  để sống và có lẽ hai con sắp ra trường thì không cần tiền nhiều đến độ phải đánh đổi những gì đã tạo dựng trong 37 năm qua.
3-Tóm lại, trong tương lai, tôi trộm nghĩ Nhạc Sĩ không nên hợp tác với những bầu show ở Úc có “tì vết” nữa.
4- Mọi “hiểu lầm”, cứ cho là như thế đi, giữa nhạc sĩ và Bs Nguyễn Mạnh Tiến, nên ngưng ở đây. Tôi nghĩ rằng rồi thì mọi việc sẽ trở lại như cũ, với Ns Nam Lộc.

Kính Chúc nhạc sĩ Mạnh Khỏe và “giữ vẹn chữ trinh” với lập trường quốc gia.
Trân trọng,

Hoàng Lan Chi

THƯ TRẢ LỜI NAM LỘC (Nghị Quyết 36) BS Nguyễn Mạnh Tiến

==========================================

Ý kiến của một người về lá số 1 của nhạc sĩ Nam Lộc:
 
 
Đọc mail dưới đây của nhạc sĩ Nam Lộc  tôi nhận xét như sau:

1-Như NS Nam Lộc, chúng ta chống cộng sản và lũ đảng viên cao cấp chứ không chống người dân (trong đó có cả bà con, bạn bè còn bị ở lại).

2- NS Nam Lộc nói rằng “Theo tôi, những chương trình có sự hiện diện của các ca sĩ đến từ Việt Nam lại cần phải mời những MC có lập trường quốc gia rõ ràng và dứt khoát, để tránh những ca khúc tuyên truyền hoặc những lời giới thiệu mị CS hầu lấy lòng bọn chúng để làm ăn buôn bán hoặc đi đi, về vê VN cho dễ dàng”, theo tôi là một sự ngụy biện.

3- Nhạc sĩ Nam Lộc đã có vẻ giống Nguyễn Ngọc Ngạn, nghĩa là tự cho mình một vị trí “leader” trong hàng ngũ truyền thông.

Lý luận theo kiểu NS Nam Lộc thì sẽ như thế này: trong lãnh vực văn chương sẽ có văn sĩ VC đến hải ngoại nói chuyện và hẳn là sẽ có ít nhất hai ông văn sĩ hải ngoại tự nhận mình là người chống cộng sô 1 để cầm chịch buổi gặp gỡ. Áp dụng tương tự cho giới sư thầy, hẳn sẽ có thầy A của chùa B,  cha C của nhà thờ D. Áp dụng tương tự cho giới sinh viên, giới thương gia, giới báo chí…

Sau nữa, một người dù ngu xuẩn nhất cũng hiểu rằng quỹ thời gian để “giải thích” với ca sĩ vc thì ông Nam Lộc nên dùng cái quỹ ít ỏi đó để nói với giới trẻ về tinh thần quốc gia thì đúng hơn.

4- Nhạc sĩ Nam Lộc viết “ Nghề MC chỉ là một công việc tay trái của tôi mà thôi nhưng đối với tôi nó lại là một vai trò rất quan trọng. Trong một góc độ nào đó nếu sử dụng đúng, nó có thể được xem là “phát ngôn viên” cho một cộng đồng hay tổ chức nào mà mình đang sinh hoạt. Tôi nhận định và thực hành vấn đề này một cách rất nghiêm chỉnh và đứng đắn từ nhiều năm qua.

Điều này cho thấy nhạc sĩ Nam Lộc thừa biết cái “miệng tuyên truyền” của môt MC, vậy thì không lẽ ca sĩ VC thong dong ra nước ngoài mà không có nhiệm vụ tuyên truyền? Tại sao phải tạo cơ hội cho họ tiếp cận và tuyên truyền rồi mình lại mất thì giờ giải độc? Giản dị là rào cái giếng, không phải để nó đổ dầu xuống giếng rồi ngồi đó vớt dầu.

=================================================

Mail số 1 của nhạc sĩ Nam Lộc

—– Forwarded Message —–
From: loc nguyen <namlocnguyen@yahoo.com>
To: Thanh Nguyen; Bon Nguyen; Dr. Tien Manh Nguyen
Sent: Sunday, October 28, 2012 9:27 PM
Subject: Nam Lộc, kính gởi anh Nguyễn Văn Thanh, bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến và anh Nguyễn Văn Bon

Kính gởi anh Nguyễn Văn Thanh, bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến và anh Nguyễn Văn Bon.

Thưa quý vị, trước hết cho phép tôi được dùng danh xưng thân mật nói trên mà chúng ta vẫn thường sử dụng khi tiếp xúc với nhau để trao đổi trong lá thư có tính cách chia sẻ tâm tư cá nhân dưới đây. Lý do là vì những ngày vừa qua, tôi được một số bạn hữu ở Úc Châu cho biết là quý vị có những quan tâm về chương trình đại nhạc hội diễn ra vào tháng 12 sắp tới tại một số tiểu bang ở Úc Châu mà tôi làm MC trong đó có sự hiện diện của hai ca sĩ đến từ Việt Nam.

Đối với tôi điều này rất quan trọng, vì từ lâu tôi vốn có một sự quý mến và nể trọng phương cách tổ chức, thành lập cũng như điều hành hoạt động của cộng đồng người Việt quốc gia tại Úc Châu. Không phải bây giờ mà từ nhiều thập niên về trước, kể từ khi anh Nguyễn Vi Túy, hay anh Đoàn Viết Trung còn làm chủ tịch cộng đồng liên bang cũng như tiểu bang, mà tôi cũng đã có mặt để tham dự những buổi gây quỹ sinh hoạt cộng đồng cũng như cứu trợ thuyền nhân tỵ nạn v..v… Cách đây hơn 3 năm về trước, theo lời yêu cầu của bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến, chính tôi đã chuyển lời mời của quý vị đại diện cộng đồng đến nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh và đề nghị bà đến thăm cộng đồng người Việt tại Úc Châu, và chị Ánh đã thực hiện điều này.

Gần đây nhất, liên tục trong hai năm qua, tôi đã làm MC điều khiển cho các chương trình hữu ích và ý nghĩa do nhiều hội đoàn cũng như cộng đồng người Việt ở Úc Châu tổ chức như, gây quỹ cứu trợ Thương Phế Binh VNCH, mà ngay tại thành phố Sydney, tôi đã tiên phong dành trọn tiền thù lao của mình vào ngân quỹ đó. Hoặc chương trình nhạc hội kỷ niệm 35 Năm Viễn Xứ để vinh danh những gương thành công của cộng đồng Việt chúng ta tại Úc Châu. Tôi cũng đóng góp vô vụ lợi vào các buổi gây quỹ xây dựng đài tưởng niềm thuyền nhân tại thành phố Brisbane, hay mới đây nhất là buổi dạ tiệc gây quỹ xây dựng đền thờ Quốc Tổ tại Melbourne do cộng đồng người Việt ở tiểu bang này tổ chức. Và nếu ông Nguyễn Văn Bon còn nhớ, đêm hôm đó, vì hầu hết các ca sĩ được mời đến như khách tham dự dinner mà thôi, nên chỉ có tôi là người nghệ sĩ duy nhất đã tự nguyện đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau ngay khi ban tổ chức bất ngờ mời lên sân khấu. Tôi đã không quản ngại, vừa điều khiển chương trình, vừa hát nhiều ca khúc yêu cầu, và lại vừa phụ trách bán đấu giá để gây quỹ cho cộng đồng một cách hoàn toàn vô vụ lợi.

Trong tình thân đó, tôi xin phép được trình bầy rõ lập trường chống Cộng Sản của tôi cùng những nghệ sĩ mà tôi hoạt động chung dù già hay trẻ. Trước hết tôi xin khẳng định rằng tôi chưa và sẽ không bao giờ giao thiệp hay ngồi chung bàn với các cán bộ Cộng Sản Việt Nam. Tôi không vô tình quên đi nỗi đau 30 Tháng Tư của những người tỵ nạn, và khi đứng trên sân khấu, dù để thu video hay làm live show, tôi không dùng những từ ngữ “hai hàng” để lấy lòng Việt Cộng như bài nhận xét mà báo Công An Thành Phố vừa tung ra để chỉ trích cá nhân chúng tôi và trung tâm Asia cách đây mới hơn một tháng (xin mời xem link dưới đây hoặc bài báo đính kèm): http://www.baocalitoday….=5:vn-ngh&Itemid=53
Ngược lại, khi làm MC, dù xuất hiện ở bất cứ môi trường nào, dù có hay không có mặt các ca sĩ ở trong nước, tôi cũng luôn luôn dùng những câu chuyện châm biếm để nói lên thực trạng ở Việt Nam ngày nay. Từ chế độ độc tài, đảng trị, đàn áp người dân, chà đạp nhân quyền, cho đến sự băng hoại của đạo đức, cùng tham nhũng, hối lộ và phe đảng của bọn lãnh đạo nhà nước CSVN hiện nay. Đối với tôi, đảng và nhà nước CS là những kẻ có tội với quê hương, đất nước. Đảng viên CS là những người tiếp tay cho chế độ, dù cách này hay cách khác. Tuy nhiên người dân sống dưới chế độ đều là “nạn nhân”, mà trong đó có rất nhiều bà con, cô bác, bạn hữu hoặc đồng bào của chúng ta đã không may mắn bị kẹt lại ở quê nhà trong hai lần di tản 1954 và 1975! Tôi không chống những người này, vì họ cùng tư tưởng với tôi. Yêu quê hương, đất nước, yêu những bài ca nhân bản và hát những nhạc khúc mà đảng và nhà nước CS rất thù ghét và cấm đoán.

Một trong những lý do nữa, là tôi đã điều khiển những chương trình ca nhạc có mặt các ca sĩ tương tự như vậy từ VN sang trình diễn tại Hoa Kỳ, nhưng cộng đồng tỵ nạn tại đây không hề có một phản ứng chống đối nào, ngoại trừ các nghệ sĩ đảng viên CS như kịch sĩ Hồng Vân hoặc ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng v..v..!  Ngoài ra ở Úc Châu, tuần nào cũng có những show gồm các ca sĩ từ trong nước trình diễn, và show tháng 12 này (mà tôi làm MC) cũng đã được đài phát thanh cộng đồng 2VNR do chị Mẫu Đơn và anh Hoàng Nam phổ biến và giới thiệu từ nhiều tháng qua.

Theo tôi, những chương trình có sự hiện diện của các ca sĩ đến từ Việt Nam lại cần phải mời những MC có lập trường quốc gia rõ ràng và dứt khoát, để tránh những ca khúc tuyên truyền hoặc những lời giới thiệu mị CS hầu lấy lòng bọn chúng để làm ăn buôn bán hoặc đi đi, về vê VN cho dễ dàng.

Mỗi khi tiếp xúc, hoặc khi có cơ hội, tôi vẫn thường giải thích cho các ca sĩ ở trong nước được nghe những sáng tác đã bị nhà nước Cộng Sản bưng bít và cấm đoán mà họ không được biết. Tôi cũng cho họ hiểu và phải thông cảm với số phận của những người bạn đồng nghiệp của họ như nhạc sĩ Việt Khang hay Trần Vũ Anh Bình, vì sao mà bị bắt bớ, bị bịt miệng không được hát những bài ca nhân bản và những dòng nhạc viết cho quê hương đất nước? Và có lẽ quan trọng hơn cả là tôi sẽ giải thích cho các ca sĩ đó biết rằng, NHỮNG SÁNG TÁC MÀ HỌ ĐANG DÙNG ĐỂ HÁT, ĐỂ TRÌNH DIỄN KIẾM TIỀN chính là công trình tim óc của các nhạc sĩ miền Nam VN như Lam Phương, Trúc Phương, Y Vân, Trần Thiện Thanh, Lê Minh Bằng, Trịnh Lâm Ngân v..v.. tất cả đều là những người chống Cộng, hầu hết đều là quân nhân QLVNCH từng cầm súng hay cầm bút chiến đấu để bảo vệ cho tự do, dân chủ. Vì thế NẾU ĐÃ TRÌNH BẦY NHỮNG NHẠC PHẨM DO HỌ SÁNG TÁC THÌ KHÔNG ĐƯỢC PHẢN BỘI HỌ, TỨC LÀ KHÔNG ĐƯỢC XUẤT HIỆN TRONG CÁC CHƯƠNG TRÌNH CA NHẠC ĐỂ XƯNG TỤNG KẺ THÙ CỦA HỌ NHƯ HỒ CHÍ MINH HAY ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM! Nói một cách khác là không được đi “hàng hai”, và nếu tôi khám phá ra điều này, thì chính tôi sẽ là người đầu tiên không những chỉ tấy chay, mà còn báo động để các bầu show đừng mời những ca sĩ đó, cũng như sẽ thông báo đến cho cộng đồng được biết!

Kính thưa quý anh, mục đích của lá thư tâm tình này là để có dịp chia sẻ cùng quý anh một vài cảm nghĩ riêng tư, chứ không phải vì muốn được làm MC trình diễn! Như quý anh cũng đã biết, tôi là một viên chức chuyên ngành, phục vụ trong lãnh vực di trú và xã hội tại Hoa Kỳ từ hơn 37 năm qua và vẫn đang tiếp tục làm việc. Nghề MC chỉ là một công việc tay trái của tôi mà thôi nhưng đối với tôi nó lại là một vai trò rất quan trọng. Trong một góc độ nào đó nếu sử dụng đúng, nó có thể được xem là “phát ngôn viên” cho một cộng đồng hay tổ chức nào mà mình đang sinh hoạt. Tôi nhận định và thực hành vấn đề này một cách rất nghiêm chỉnh và đứng đắn từ nhiều năm qua.

Thành thật cám ơn quý vị đã dành cho tôi chút thì giờ quý báu để đọc hết là thư này và hy vọng được nhận lãnh những cao kiến từ quý anh để chúng ta mãi giữ được tình thân hữu, tình chiến hữu và tình đồng bào của những người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Dù chung một lý tưởng, nhưng đôi khi cũng có những điều chúng ta bất đồng ý kiến với nhau, nhưng chúng ta không bất hòa. Giống như tình trạng của ban đại diện cộng đồng tại Melbourne mà ông Nguyễn Văn Bon cũng đã xác nhận là có sự bất đồng ý kiến trong kế hoạch xây dựng đền thờ Quốc Tổ, thậm chí các thành viên còn đưa nhau ra tòa để kiện cáo. Tuy nhiên tôi rất hy vọng đây không phải là sự bất hòa. Điều quan trọng là chúng ta cần phải đề cao cảnh giác để không bị bọn Cộng Sản nằm vùng, lợi dụng cơ hội tạo chia rẽ và gây xáo trộn cộng đồng giữa những người đang đứng cùng chiến tuyến với nhau, để càng ngày càng thưa thớt đi!

Kính thư,

Nam Lộc Nguyễn
Los Angeles, California
U.S.A.

Ý kiến của một người về lá số 2 của nhạc sĩ Nam Lộc:
 
Sau khi đọc xong lá thư này, tôi có nhận xét sau:

1- Nhạc sĩ Nam Lộc nói rằng ý kiến của vài “người dân thấp cố bé miệng” nói là chính sách chống ca sĩ trong nước của CĐ Úc Châu không đồng đều.
Ý kiến tôi:
NL ở bên Mỹ không việc gì phải xía vào trừ phi vì NL ham tiền khi được vài bầu show ở Úc mời làm MC.
Chính sách Úc sáng trưng, ai cũng rõ. Nếu có vài chương trình không bị biểu tình thì là vì Tổ Chức Cộng Đồng không biết. Lẽ ra, ở lập trường quốc gia, những người được Nam Lộc mô tả là “người dân thấp cổ bé miệng”, nếu biết thì một là báo cho Tổ Chức Cộng Đồng biết, hai là tự ý đến đó biểu tình. Thái độ của những “người dân thấp cổ bé miệng” do Nam Lộc viết, theo tôi chính  là vài bầu show to họng và sẵn sàng thỏa hiệp với Vc thì đúng hơn.

2-Nhạc sĩ Nam Lộc viết rằng tổ chức cộng đồng phải cân nhắc đến nồi cơm của người khác.

Ý kiến tôi:
Tổ Chức Cộng Đồng làm việc tự nguyện không lương và không áp định được ai cả. Mọi người dân trong cộng đồng đều đã trưởng thành và có nhiệm vụ chung là gìn giữ ngôi nhà đó không bị lũ cướp cộng sản tấn công. Nếu có một người hơi “lạng quạng” thì người hàng xóm có nhiệm vụ nhắc nhở. Không thể nào coi bầu show là những con nít và tổ chức cộng đồng cứ phải dùng “roi vọt” để dạy dỗ. Do đó nếu bầu show Vịt lạng quạng thì lẽ ra Nam lộc phải nhắc nhở mới đúng.

Các bầu show không phải là người dân thấp cổ bé miệng và chỉ là một nhúm nhỏ có lẽ chưa tới 10 người. Họ thừa hiểu chính sách của Cđ Úc là không chấp nhận ca sĩ trong nước. Lý do các ca sĩ  không thuần túy đi hát kiếm tiền. Ca sĩ nào muốn được ra nước  ngoài hát thì phải tuân thủ một số điêu kiện. Nhúm bầu show này đẩy cho một vài người kín đáo xé rào mà tổ chức cộng đồng không biết, rồi một bầu show khác “ỏn ẻn” “thỏ thẻ” với nhạc sĩ Nam Lộc.

Nhạc sĩ NL đã tự khoác cho mình vai trò “tổng thống MC” nên có thái độ “để đó tôi giải quyết”. Cách giải quyết đó là Nhạc sĩ Nam Lộc viết lá thư dưới đây “dạy dỗ” tổ chức cộng đồng Úc.  Tiếp đó, NS Nam Lộc lại có  hành động mời 2 ca sĩ trong nước bị cấm, lên sân khấu để mượn cớ là  xin lỗi rồi từ đó xin hát.  Như vậy hành động này của nhạc sĩ Nam Lộc rất sai. Người ngu nhất cũng thấy điều đó. Uy tín nhạc sĩ Nam Lộc phần nào đã bị sụp đổ trong suy nghĩ của nhiều người quốc gia trong đó có nhiều bạn hữu thân thiết của NL. Họ có thể không nói ra nhưng tự họ hiểu Nam Lộc đã xoay chiều theo kiểu gì rồi.

Mail số 2 của nhạc sĩ Nam Lộc

—– Forwarded Message —–
From: loc nguyen <namlocnguyen@yahoo.com>
To: Dr. Cuong Trong Bui; Tri Vo;
Sent: Thursday, December 6, 2012 4:11 PM
Subject: Kính gởi Bác Sĩ Bùi Trọng Cường và Luật Sư Võ Trí Dũng.

Adelaide December 6, 2012

Kính gởi Bác Sĩ Bùi Trọng Cường và Luật Sư Võ Trí Dũng,

Thật là may mắn và hãnh diện khi được tham dự vào buổi lễ khánh thành Tượng Đài Thuyền Nhân Tỵ Nạn tại Brisbane vào tuần qua đặc biệt là được hân hạnh gặp gỡ LS Võ Trí Dũng một người thuộc thế hệ trẻ, nhưng rất có tinh thần và nhiệt tâm trong vai trò phục vụ cộng đồng.
Tôi cũng xin chân thành gởi lời cám ơn đến anh chị BS Cường đã cho tôi cơ hội được sinh họat với các thành viên của CĐNVTD tại Queensland. Rất tiếc là buổi tối hôm đó tôi mệt quá nên không sinh hoạt “hết mình” với quý anh chị được và đã cáo lỗi về nghỉ sớm. Nếu có dịp xin anh cho tôi chuyển lời xin lỗi đến chị nhà cùng tất cả mọi người có mặt ngày hôm đó anh nhé.

Với những cơ hội may mắn được tiếp xúc, gặp gỡ và chia sẻ tâm tư với hai anh cùng một số đồng bào thuộc nhiều thành phần khác nhau, có thể nói, chuyến lưu diễn Úc Châu lần này đã cho tôi nhiều mối quan tâm về sinh hoạt cộng đồng người Việt tự do tại Úc Châu cùng trách nhiệm, bổn phận và tư cách của những người lãnh đạo. Đây là một tổ chức cộng đồng mà cá nhân tôi và rất nhiều đồng hương trên thế giới đều có thiện cảm và lòng quý mến vì sự đoàn kết và tinh thần chống Cộng quyết tâm và vững mạnh.

Trải qua những cơn “ác mộng” về một số tổ chức cộng đồng của người Việt tỵ nạn ở Hoa Kỳ cùng hậu quả mà nhiều người đang phải gánh chịu ngày hôm nay khiến cho tôi muốn được mạo muội góp ý với quý anh để hy vọng những nhà lãnh đạo có tinh thần dấn thân, tư cách và đạo đức như quý anh hoặc anh Nguyễn Văn Thanh hay Đoàn Việt Trung v..v.. (hoặc một số vị nữa mà tôi chưa hân hạnh được tiếp xúc) sẽ để tâm đến ý kiến của những người mà họ tự nhận là “người dân thấp cổ, bé miệng” hầu dựng lại niềm tin cho họ. Họ là ai, họ chính là những người Việt tỵ nạn CS và là thành viên của chính cái cộng đồng mà chúng ta đang lãnh đạo.

Dĩ nhiên quyền hạn của các ban chấp hành CĐNVTD tại Úc Châu (hay bất cứ cộng đồng người Việt tỵ nạn nào) cũng chỉ có tính cách tượng trưng, làm việc với tinh thần thiện nguyện và mục đích chính là xây dựng một cộng đồng lành mạnh và cùng đóng góp những điều tốt lành vào xứ sở, vào đất nước đã dang tay đón nhận chúng ta. Chắc chắn là quý vị lãnh đạo cộng đồng không ai muốn mất lòng người dân, ngoại trừ đó là những kẻ phá hoại hoặc tay sai của Cộng Sản! Vì thế mỗi khi có sự mâu thuẫn hay bất đồng nào xẩy ra thì theo tôi, phương thức đối thoại để tìm hiểu sự việc hầu đưa ra một giải pháp dung hòa vẫn là điều cần thiết. Chứ nếu chỉ đưa ra quyết định đơn phương, một chiều, bỏ mặc sự thiệt thòi cùng quyền lợi của người dân (mà mình đang lãnh đạo), thì đó là thái độ độc tài và thiếu yếu tố công bình, nhân ái, cần có ở một nhà lãnh đạo trong xã hội tự do, dân chủ.

Xuyên qua “biến cố” vừa xẩy ra tuần trước liên quan đến sự việc CĐNVTDUC phản đối sự hiện diện của hai ca sĩ đến từ VN là Tuấn Hưng và Lệ Quyên theo tôi có thể được xem là một thí dụ điển hình. Cá nhân tôi, với tư cách là một người điều khiển chương trình, đồng thời cũng được xem là một thành viên cộng đồng người Việt tại hải ngoại, đã có những sinh hoạt mật thiết với nhiều vị lãnh đạo cộng đồng NVTDUC từ bao năm qua. Chính tôi đã mau mắn viết thư trình bầy và giải thích, đồng thời mong được nhận lãnh ý kiến từ quý vị lãnh đạo cộng đồng đang quan tâm về vấn đề này. Thế nhưng rất tiếc là không ai trả lời tôi trước khi tôi lên đường sang Úc Châu. Tôi rất buồn và hoang mang, không hiểu vì lý do gì? (Xin đính kèm để quý anh tường).

Trở lại vấn đề CĐNVTDUC phản đối sự hiện diện của các ca sĩ đến từ VN, nếu đây là chính sách và lập trường của CĐNVTDUC thì dù có đồng ý hay không thì chắc chắn cá nhân tôi cùng các nhà tổ chức ca nhạc bắt buộc phải tuân theo mà thôi! Vì đây là những quyết định phản ảnh quyền lợi cùng nguyện vọng của toàn thể cộng đồng. Thế nhưng theo tôi, nó cần phải được áp dụng một cách uyển chuyển, công bằng và đứng đắn. Quan trọng hơn cả là chúng ta cần phải cân nhắc về sự thiệt hại tài chánh cũng như uy tín của người tổ chức, họ cũng cần phải lo cho cuộc sống gia đình như tất cả chúng ta hay như những người làm ngành nghề khác. Các nhà lãnh đạo có trái tim chắc chắn không muốn thấy một người dân trong đất nước hay trong cộng đồng của mình phải bị tán gia, bại sản!

Chính vì thế, nếu chính sách và lập trường của CĐNVTDUC về việc phản đối sự hiện diện của các ca sĩ đến từ VN được cảnh báo trước, cũng như được áp dụng đồng đều thì chắc chắn những điều đáng tiếc đó đã không xẩy ra, và làm mất đi bao nhiêu là thời giờ quý báu của quý anh cũng như của các vị lãnh đạo CĐNVTDUC đã phải họp tới, bàn lui hầu đối phó với một vấn đề nhỏ bé như vậy!

Điều mà tôi quan tâm hiện nay là tôi đã nhận được những lá thư KHÔNG NẶC DANH mà trực tiếp từ các thành viên đang sinh hoạt rất gần gũi trong cộng đồng người Việt tự do tại Victoria (xin đính kèm), và đây là những người tôi chưa từng quen biết. Họ bầy tỏ mối quan tâm cùng nghi ngờ thiện chí của những nhà lãnh đạo cộng đồng tại địa phương này. Tôi e rằng nếu chúng ta không tìm cách lắng nghe nguyện vọng của người dân hoặc tìm cách giải quyết cũng như tìm ra một biện pháp dung hòa thì e rằng những lá thư này sẽ tiếp tục lan truyền và kẻ địch của chúng ta là CSVN chắc chắn sẽ lợi dụng cơ hội này để tìm cách chia rẻ và xé nát tình đoàn kết truyền thống, keo sơn và đáng kính trọng của CĐNVTD tại Úc Châu.

Với tất cả sự ngưỡng mộ và lòng quý mến, xin mạo muội gởi đến quý anh một vài ý kiến rất xây dựng và đôi dòng cảm nghĩ trong chuyến đi mang đầy kỷ niệm buồn vui và đáng nhớ này.
Kính thư,
Nam Lộc Nguyễn

 

Gallery | This entry was posted in Thời Sự Hải Ngoại. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s