Cộng Đồng Có cần nghị quyết cho ngày 30/4 không?

Cộng đồng người Việt Hải Ngoại Có cần Nghị Quyết cho ngày 30/4 không?

Hoàng Ngọc An

Tôi không hiểu vì sao năm nay lại có nhiều nơi vận động chính quyền Hoa Kỳ để có Nghị Quyết về ngày 30 Tháng 4. Ngày này đã được cộng đồng người Việt quốc gia toàn thế giới đồng loạt đặt tên rất chính xác: Ngày Quốc Hận.

Ngày Quốc Hận với cộng đồng người Việt hải ngoại

Trong ngày này, một lễ được trang trọng tổ chức nhằm mục đích tưởng niệm một quê hương bị tước đoạt bởi cộng sản; tưởng niệm những người đã ngã xuống trong suốt chiều dài của 20 năm cuộc chiến chống cộng và đặc biệt vinh danh những anh hùng tuẫn tiết trong những ngày cuối của cuộc chiến này; tưởng niệm những người đã bỏ mình trong cái gọi là “trại cải tạo” của vc; tưởng niệm những người đã bỏ mình trên biển cả hay rừng sâu khi đi tìm tự do.

Sự tưởng niệm trên đủ nhắc nhở những người đã trải qua cuộc chiến và giáo dục cả những thế hệ chưa từng biết cộng sản. Đương nhiên khi nhắc nhở như vậy, ai cũng hiểu con đường đi tới là quang phục quê hương. Do Thái trước kia đã phiêu bạt khắp thế giới nhưng khi tiếng gọi “Exodus” vang lên, họ ùn ùn bỏ tất cả những gì đang có ở quê người để về xây dựng quê hương. Sự xây dựng của họ muôn vàn khó khăn khi vây quanh bởi khối Ả Rập. Họ đã chiến đấu anh dũng để trường tồn. Do Thái là quốc gia duy nhất mà toàn dân được động viên kể cả phụ nữ.

Thế hệ trẻ 1,5 hay 2 của Việt Nam Hải Ngoại cũng thừa hiểu, không bao giờ họ là người bản xứ được cả. Cái đầu đen và mầu da ấy không bao giờ len được vào chính thống ở vị trí cao. Tuy bề ngoài Hoa Kỳ hô hào này nọ nhưng thực tế sự kỳ thị vẫn tồn tại. Thế hệ trẻ có thể không có ý nghĩ về sống tại Việt Nam nhưng mơ hồ trong họ, giòng máu cha ông Việt vẫn tồn tại, vẫn đang chảy và đến một lúc nào đó sẽ nhắc nhở cho họ về cội nguồn. Lúc đó, họ sẽ cháy bỏng ước mơ đóng góp cho quê hương.

Vì lý do đó, Ngày Quốc Hận phải được duy trì với đầy đủ hình ảnh, lịch sử và thực chất của nó. Không cần phải dịch chữ này sang tiếng Anh. Hãy cứ để “Ngày Quốc Hận” trong ngoặc kép. Thế là đủ.

Ngày 30 Tháng 4 với người Hoa Kỳ

Về phía người Mỹ, Ngày 30/4 có ý nghĩa gì với họ? Cá nhân tôi nghĩ rằng, có lẽ đa số dân chúng Mỹ chẳng có một ý niệm gì về ngày này.

Giới tư bản Hoa Kỳ thì khỏi nói. Họ là “đầu sỏ” của mọi thứ nên nếu LS Lưu Nguyễn Đạt có tặng cho họ cái tên sau đây, tôi nghĩ cũng xứng đáng “Ngày dẹp tiệm danh dự tư bản Hoa Kỳ”.

Giới truyền thông Hoa Kỳ thì tôi cho rằng tặng họ cái này “Ngày chiến thắng của truyền thông bịp bợm”.

Giới quân nhân Hoa Kỳ thì “Ngày thảm hại của các vị tướng bị tư bản khuynh loát”.

Do đó, đa số người Hoa Kỳ chẳng có lý do gì để “remember” ngày 30/4 cả. Có thể nói không ngoa, họ còn muốn quên đi là khác. Gia đình của 58,000 lính Mỹ tử trận cũng không vui vẻ gì để phải “nhớ” ngày đó.

Tại sao lại có sự vận động các nghị quyết cho ngày 30/4?

Vậy thì tại sao lại có “phong trào” xin nghị quyết?

Tôi “đoán” như thế này:

Các vị dân cử Mỹ (đã và sẽ) thì với mục đích “bầu cử” sẽ tìm cách “sản xuất” ra nghị quyết nếu có một người Việt nào đó “gợi ý”. Nhóm dân cử Hoa Kỳ này có thể “ngây thơ” không tìm hiểu kỹ, chỉ nghe “người Việt” ấy nói rồi vận động Quốc Hội.

Nếu “người Việt ấy” là một doanh gia, một vị làm trong Phòng Thương Mại (nghĩa là những người có thể từ trước đến nay không đóng góp gì cho công cuộc đấu tranh, giờ thứ 25 bỗng xuất hiện) hay một vị “tai tiếng nhiều hơn tăm tiếng” thì đương nhiên cộng đồng phải xét lại. Nhất là cái danh xưng “Ngày Quốc Hận” đã bị đổi thành “Ngày Nam VN” thì quả là khó chấp nhận.[1]

Nếu “người Việt ấy” là một người từng hoạt động cộng đồng, tham gia các công tác địa phương thì chúng ta cũng không nên khắt khe nhất là khi danh xưng không bị đổi và mục đích vẫn là “tưởng niệm” hoặc “black April”. [2]

Người Việt Hải Ngoại có cần nghị quyết nào cho ngày 30/4 không?

Bao nhiêu năm nay, cứ đến 30/4 là chúng ta làm Lễ cho Ngày Quốc Hận. Tự chúng ta làm và hoàn toàn không cần bất cứ một thứ nào từ người Mỹ, chính quyền Mỹ cho ngày này cả. Vị dân cử nào có lòng chia sẻ đến tham dự, chúng ta cảm ơn. Thế thôi.

Mọi sự ủng hộ từ chính quyền Hoa Kỳ, chúng ta hoan nghênh nhưng ủng hộ theo kiểu cấp nghị quyết đổi tên Ngày 30/4 thì Không, Không và Không.

Lý do: Việt Nam Cộng Hòa đã bị Hoa Kỳ đẩy ra phía trước làm nhiệm vụ “tiền đồn” bảo vệ thế giới tự do. Oái oăm thay, những người đi “bảo vệ tự do” cho thế giới, cuối cùng lại bị “mất tự do” mà cái dấu chấm hết to tướng là ngày 30/4. Cái mất tự do đó đã kéo theo bao hệ lụy đến tận ngày nay.

Về một phương diện nào đó, người Việt hải ngoại cảm ơn chính phủ Hoa Kỳ và đồng minh trong việc “tị nạn”vc.

Về một phương diện khác, Hoa Kỳ “nợ” dân tộc Việt Nam một món nợ rất lớn mà không có một nghị quyết vinh danh nào có thể xứng. (Món nợ đã “đẩy” VNCH làm tiền đồn chống cộng, bảo vệ tự do cho khối tư bản rồi Mỹ lại bỏ rơi để người Việt mất quê hương, mất tự do)

Tóm lại, từ vài vị người Việt “tử tế hay không tử tế”, một vài dân cử Hoa Kỳ đã vận động cho ra đời các nghị quyết liên quan đến Tháng 4. Các nghị quyết nào không đụng đến ngày 30/4, không đổi Ngày Quốc Hận sang tên khác, chúng ta hoan nghênh. Bằng trái lại, chúng ta không đồng ý.

Cá nhân tôi nghĩ thế!

Hoàng Ngọc An

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s