Bảo Giang-Tự Do hay là chết

LGT: bài của người trong nước (?) nên có vài chỗ như mời hát Lá Đỏ. Tuy vậy xin lấy ý chính.
HNA

Câu hỏi lạ lùng và khắc nghiệt làm sao! Tuy thế, nó lại là việc khởi đầu của một hành trình đem đến những đổi thay tốt đẹp cho mọi người. Thật vậy, lịch sử của thế giới, của nhiều quốc gia, cũng như sự trải nghiệm của rất nhiều cá nhân đã chứng minh gía trị sâu sắc của câu hỏi xem ra “ khắc nghiệt” này. Bạn nghĩ sao? Việt Nam ta thế nào?

I. Những lý do để đi tìmTự Do.

Trong những ngày gần đây, nhiều nguồn tin ở trong nước đã làm cho cuộc sống của người Việt ở trong nước và hải ngoại bỗng giao động. Họ bị giao động vì những trò chơi chết người của nhà cầm quyền Việt cộng đang tái diễn với nhân dân Việt Nam, đặc biệt là đối với những người tranh đấu cho nền Thịnh Trị, Hòa Bình, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Độc Lập của quê hương còn ở trong nước.

[more]

Chuỵện Việt cộng đàn áp và đấu tố nhân dân Việt Nam không phải là mới bắt đầu từ những năm gần đây. Nhưng từ ngày 3-2-1930, ngày Hồ chi Minh và tập đoàn cộng sản được lệnh Tàu, Nga lập chi bộ đảng cộng sản Đông Dương ở Tân Trào thì người dân Việt Nam đã phải nếm mùi máu tanh của cái mã tấu, mùi rỉ xét của cái búa, cái liềm của chúng. Chỉ bất hạnh là, cái nùi máu tanh ấy lại là niễm hãnh diện, là biểu tượng của nền văn hóa Vô Đạo của nhà nước CHXHCNVC hiện tại, nên người Việt Nam không có nhiều phương án để chọn lựa.

a. Phương án một: Tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của cái mã tấu trong tay Hồ chí Minh và đồng bọn. Không còn biết, còn nghe, còn nói gì đến những ngôn từ Độc Lập Tự Do Nhân Quyền Dân Chủ nữa. Nghĩa là “ Nó muốn làm gì thì mặc mẹ nó”, phần mình thì nhắm mắt lại, vô giác, vô cảm. Coi như đời đã chêt ngay từ lúc nhập thế.

b. Phương án hai: Hãy đứng dậy, nắm lấy tay nhau cho ấm mà đi. Đi, đường có xa mấy cũng đến. Chết thì ai cũng một lần chết. Làm con giun cho chúng dày xéo thì cũng chết. Nhưng đi, chưa chắc đã chết. Hơn thế, đứng lên đi là có đổi thay. Chính sự đổi thay sẽ đem đến cho mình và cho đời nhiều ý nghĩa tốp đẹp hơn. Như thế, bạn chọn phương cách nào đây? Đứng lên đi, hay ngồi chờ chết nào?

Sở dĩ có câu hỏi này là vì nhìn về qúa khứ, tính từ ngày Hồ chí Minh thành lập chi bộ cộng sản theo lệnh Tàu đến nay, không có sách vở nào có thể ghi cho đủ, ghi cho hết được danh tính của những người dân Việt bảo vệ chữ Tự Do, Dân Chủ, cũng như bảo vệ nền luân lý đạo đức của quê hương đã bị chúng thủ tiêu, bị giết chết vì cái búa, cái liềm, cái mã tấu của CS. Tệ hơn thế, mỗi một nhân mạng Việt Nam bị tàn xát ấy lại bị CS nhân danh man rợ, bất lương mà khoác cho họ những bản án đầy dối trá như “phản động”, “Việt gian bán nưóc” “ cường hào ác bá”. Xa thì như trường hợp Khái Hưng, Trần Thế Nghiệp, Phạm Quỳnh, Ngô đình Khôi… Gần hơn là 172000 ngàn người dân Việt bị giết trong mùa đấu tố 1953-1956. Ấy là chưa kể đến hàng trăm ngàn người khác bị đưa vào nhà tù, hoặc bị đày lên vùng rừng thiêng nước độc Cao Bắc Lạng, hay trong các trại tù mang tên Cổng Trời, Đầm Đùn, Thanh Hoá. Và điều tệ hại hơn cả là, những bạo ác khủng bố này không có dấu hiệu ngừng lại.

Kế đến, tôi tin rằng tất cả mọi người Việt Nam còn sống hôm nay chưa ai quên được nỗi kinh hoàng đã xảy ra cho Huế vào tết Mậu Thân 1968. Chỉ sau ba mươi ngày tạm chiếm thành phố. Hồ chí Minh, Việt cộng và bọn tay sai như loài thú Hoàng phủ ngọc Tường, Ngọc Phan, thị Trinh, Nguyễn đắc Xuân… đã giết chết hơn 3000 đồng bào vô tội. Phần chúng thì thẳng đường vào vinh quang với bác với đảng?

Rồi trường tiểu học Cai Lậy, chợ búa, nhà thờ, nhà chùa của miền nam đã phạm vào những loại tội gì để Việt cộng nhắm điểm pháo, đặt mìn vào những nơi này? Chẳng lẽ, vì trường học là nơi mở mang trí tuệ cho con người, dạy cho trẻ biết Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín, biết lễ giáo, nhưng đối nghịch với cái vô đạo của CS, nên chúng phải ra tay để tiêu diệt ngay những mầm non của dân tộc Việt? Chẳng lẽ nhà thờ, Chùa chiền là nơi giúp con người sống lương thiện hơn, đạo đức, tử tế hơn. Hoặc gỉa, dạy cho người biết phải quấy, làm lành lánh dữ, nên chúng phải đặt mìn phá chùa, đốt nhà thờ, bắt tu sỹ, tăng ni chăng?

Riêng câu chuyện sau 30-4-1975, phải là câu chuyện để đời, tạo kỳ tích. Bởi vì, cho đến nay, nó còn bám chặt lấy từng người Việt Nam. “ đàn bò vào thành phố” Trịnh công Sơn bảo thế. Và đúng thế, chả có lời nào diễn tả đúng hơn và giá trị hơn một câu ngắn trong bài hát của nhà nhạc sỹ đa tài nhưng bị lắm tiếng bấc, tiếng chì này dành cho họ vào những ngày ấy. Sau những đôi mắt ngơ ngác nhìn cảnh lạ, vật lạ là những ngổ ngáo, những tay nghề chuyên nghiệp hành động. Chúng chia nhau tỏa ra khắp nơi, tận tình tháo gỡ từng tấm tôn của nhà trường, vặn từng con ốc ở nơi công sở đem chuyển về đất bắc làm đồ gia bảo ( chuyện xảy ra từ sau 30.4.1975- 78). Phải nói thật là ngưởi miền nam vô cùng kinh ngạc về cái món nghề tháo gỡ, chôm chỉa của các đoàn đảng viên Việt cộng. Mãi sau này, họ mới vỡ lẽ và bảo nhau. “ thế mới biết, họ hơn hẳn người trong nam ta. Bởi vì phi trộm cắp, dối trá, bất thành đoàn đảng viên Việt cộng”!

Điều này không phải tự tôi viết hoặc đặt điều cho Việt cộng đâu. Câu chuyện trong mìền nam là như thế và hơn thế, nó đã được chứng minh. Vào tháng 10-2006, ( vnexpress.net đưa tin, phỏng vấn) phó chủ tịch của cái gọi là Quốc Hội của nước CHXHCN ở Hà Nội là Trần Quốc Thuận đã công khai lên tiếng các minh rằng:: “ Cơ chế này (chế độ cộng sản) sinh ra nói dối hàng ngày….. Chúng ta đang sống trong một xã hội phải tự nói dối nhau để mà sống.. Nói dối hàng ngày nên thành thói quen, thói quen ấy lập lại nhiều lần thành đạo đức.. . mà cái đạo đức ấy là rất mất đạo đức. Nhưng nó là đạo đức cách mạng!”

Cũng thế, sự bạo tàn, man rợ của cộng sản chính là lý do đẩy hàng triệu người ra khơi trên những chiếc thuyền mong manh để tìm Tự Do sau ngày 40-4-1975. Có nhiều người đến được đến bến bờ tự do, nhưng còn hàng trăm ngàn người mất mạng trên đường đi. Thế nhưng chẳng có mấy người từ bỏ mộng ra đi. Tôi cho rằng, cuộc hành trình này còn là một nỗi đau khó quên của dân tộc vì sự xúc phạm thô bạo đến nhân phẩm của ngưòi Việt, cách riêng của những người bỏ nước đi qua những lời vô trách nhiệm, kém văn hóa, giáo dục của Phạm văn Đồng khi y bảo những ngưòi ra đi là thành phần thuộc diện “ ma cô và đĩ diếm”. Nay nhìn lại, chuyện ấy ra sao?

“ Ma cô, đĩ điếm” là thành phần làm băng hoại xã hội trong mọi phương diện. Trong khi đó, tuy chưa có sách vở hay cuộc nghiên cứu chính thức nào công bố về sự đóng góp làm thay đổi bộ mặt sống, từ vật chất đến tinh thần của Việt Nam hôm nay. Nhưng bất cứ một người nào cũng nhận ra rằng: Chính nhờ đoàn người di tản, vượt biên vượt biển sau ngày 30-4-1975 mà bộ mặt kinh tế và xã hội của Việt Nam đã thoát khỏi cảnh đói rách và được cải thiện trong vài thập niên qua. Hơn thế, thành phần còn giữ được tron vẹn nền văn hóa, đạo đức nhân bản của Việt Nam. Một thành phần nhân phẩm không thể bị Việt cộng làm cho ra hoen ố theo cái gương “ vĩ đại” của Hồ chí Minh.

Thật vậy, nếu không có tiếng nói vững mạnh, thành đạt của các cộng đồng của người tỵ nạn ở hải ngoại ảnh hưởng tích cực đến đời sống, văn hóa và xã hội tại Việt Nam. Người ta sẽ không thể tưởng tượng ra được cái nền văn hóa vô đạo của Việt cộng nó còn làm băng hóa xã hội và nền văn hóa nhân bản Việt Nam đến cỡ nào. Hẳn nhiên là nó phải tồi tệ hơn ngày nay rất nhiều lần, dù nó đã ở cuối đường tồi tệ rồi. Và nếu không có hàng tỷ, tỷ đô la của những người Việt ở hải ngoại gởi về, đem về, người ta cũng không thể nhận ra bộ mặt kinh tế quốc dân của Việt Nam bây giờ ra sao? Chắc chắn là nó không được như bây giờ. Nó có thể không khá hơn cái thời toàn quôc ăn bo bo vào những năm 1977-89 là bao. Hoặc nó có thể mang lên bàn cân đo với những cảnh người chết đói như ở bắc Triều Tiên chăng?

Trong khi đó, những kẻ đuổi theo sau lưng họ, là các cấp bộ từ trung trương đến địa phương của đảng cộng sản, xem ra là những người hạnh phúc và anh hùng nhất trên trần gian? Hạnh phúc và anh hùng là vì, sau cuộc rượt đuổi ngắn ngủi bằng súng đạn ấy, các cấp đoàn, đảng, cán bộ, có được tất cả mọi thứ. Từ căn nhà, căn phố và sản vật của người bỏ ra đi biến thành của mình. Ngay đến đôi đũa, cái chén, cái bát, manh quần, manh áo của người ra đi còn để lại cũng được bác đảng tận tình chiếu cố như là một chiến thắng vinh quang, to lớn nhất. Nhưng lại qùy mọp dưới chân của kẻ bá quyền Trung cộng. Đến kinh!

II. Những qủa lừa vĩ đại của Hồ chí Minh

Mục đích của mùa đấu tố 1953-56 là cướp đoạt toàn bộ tài sản của đất nước vào trong tay đảng cộng sản. Nhưng Hồ chí Minh lại ba hoa tuyên bố là chính sách “ cải cách ruộng đất, lấy ruộng lại cho dân cày”. Ai nghe cũng khoái lỗ tai, lại tưởng thật, ngưòi dân nhào vào cuộc đấu tố do Hồ chí Minh và Trường Chinh lãnh đạo. Kết qủa, có hơn 172000 ngàng ngưòi dân bị giết. Sau 1959, thợ cày vẫn trắng tay. Máu dân chảy ngập đồng, xương chất thành gò. Sau này, theo báo cáo và tập san Kinh tế của nhà Nuớc CHXHCNVN in ấn, xác nhận là có hơn 72% số ngưòi bị giết nằm trong diện bị giết oan! Người còn sống mặt không còn chút máu. Hồ chí Minh lại láo lếu bảo rằng đó là thành phần “ trí phú địa hào” phải “đào tận gốc, trốc tận rễ!”. Thực tế, từ đó toàn bộ tài sản của đất nước lọt vào tay đảng cộng sản nắm giữ với toàn quyền sinh sát. Phần Hồ chí Minh sau khi gỉa nhân gỉa nghĩa lên truyền thanh mà nhỏ vài gịot nước mắt, nhận trách nhiệm vì nhầm, vì không biết có nhiều ngươi bị chết oan trong vụ đấu tố là hết trách nhiệm. Chả có tên ma bùn Việt cộng nào bị sử lý vì cái tội giết cả trăm ngàn nhân mạng đồng bào Việt Nam này! Đến khi lau nước mắt chưa khô thì cũng chính Hồ chí Minh tuyên bố cuộc đấu tố này là một chiến thắng long trời lở đất! Thật là kinh khủng!

Đến chuyện chống Mỹ cứu nước mới là kinh dị. Hãy hỏi thử xem, biết bao nhiêu nhân tài vật lực của Việt Nam đã bị Hồ chí Minh và Việt cộng phỉnh gạt và bị chết mất xác trong cuộc chiến tuyên truyền này. Hỏi xem, một cuộc chiến mà Hồ chí Minh từng tuyên đố là đánh cho đến người cuối cùng theo lệnh của Tàu cộng đem lại những gì cho Việt Nam? Có phải là sự kiện Phan văn Khải, thủ tướng Việt cộng được chạm bàn tay vào cái gót dày của đế quốc Mỹ trong công viên ở New York hay không? Thật là nhảm nhí! Hàng trăm ngàn thanh niên miền bắc phải chết trên rừng vì sốt rét, vì bom rơi đạn lạc, hoặc vì đói bệnh. Hàng ngàn, hàng vạn người dân miền bắc, miền nam bị chết oan để đổi lấy một nụ cười của Phan văn Khải khi Y được sờ bàn tay vào cái mũi giày của đế Quốc Mỹ! Ôi đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào, cho dù phải đánh cho đến ngùi cuối cùng, tưởng là vĩ đại thần thánh. Hóa ra chỉ là một mưu đồ thâm độc của Hồ chí Minh, muốn tiêu diệt cho hết mọi phần tử dân tộc Việt Nam để Y mở đường đón rước Tàu cộng tràn sang cho nhanh!

Công hàm bán nước 1958. Đây là một chưng minh rõ nét nhất cho việc tập đoàn CS đả đưa Tàu sang, để Tàu chiếm nước ta. Nhưng bấy nhiêu gian trá chồng lên gián trá, họ vẫn chưa thỏa lòng. Họ còn quyết tâm đưa cả nước vào đường diệt vong. Bị diệt vong vì nền văn hóa vô đạo, nô lệ của cộng sản càng lúc càng phá hủy tận căn nền văn Hóa Nhân Lễ Nghĩa Tri Tín là đạo nghĩa và luân lý của dân tộc. Bị diệt vong vì nền luân lý của tôn giáo bị chúng lên án. Và bị diệt vong vì “ chủ nghĩa cộng sản anh em ảo tưởng ” mà chúng đưa toàn khối dân tộc và đất nước Việt vào tay bành trướng Bắc phương, bằng cách ngăn chặn những tiếng nói yêu nước của ngưòi Việt Nam! Đây mới chính là cái tai họa to lớn nhất cho đất nước.

Rồi nhiều thập niên qua, người dân Việt không có mùa xuân, nhưng đoàn đảng viên Việt cộng thì mỗi lúc một lẫy lừng, trở thành những đại gia đỏ bằng chính những lao khổ và mồ hôi và nước mắt của dân tộc Việt. Lịch sử đang mỗi ngày ghi lại những điều chính xác về cái tập thể này. Kẻ thì bán đất, dâng biển của Tiền Nhân cho ngoại bang để bám lấy quyền lực, để hưởng lợi. Kẻ thì dùng bạo lực mở ra những vùng quy hoạch cưỡng chế để cưóp tài sản, đẩy nhân dân vào cảnh khốn cùng không nhà không cửa, để làm giàu cho phe cánh. Kẻ thì trộm cướp, ăn chặn tiền viện trợ nhân đạo của thế giới rồi tạo ra hối lộ tham nhũng để nợ cho dân. Đã gây ra bấy nhiêu tội ác với dân tộc chúng còn chưa thỏa lòng, lại còn hành hung, bạo ác trên đời sống của lương dân. Đã bán nước, tự nguyện làm những cán cộng nô lệ cho bá quyền Trung cộng, còn vênh vang với cuộc lừa dối vĩ đại qua ngôn từ của Hồ chí Minh là: Độc Lập, Tự Do, Ấm No, Hạnh Phúc!

a Độc Lập

Độc Lập ở đâu khi lần lượt Hoàng Sa, Trường Sa rồi Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn, bãi biển Tục Lãm, vịnh bắc bộ là đất, biển, đảo của quê hương ta lần lượt bị nhà cầm quyền CS đem dâng cho bành trướng Bắc Kinh như một loại qùa biếu để cầu lấy cuộc bảo hộ từ phương bắc? Và còn tủi nhục nào hơn cho người dân, người chiến sỹ của quê hương khi nằm xuống để bảo vệ lấy phần đất của quê hương trong cuộc chiến 1979 thì không có chỗ chôn thây, nói chi đến một nghĩa trang ghi ơn và vinh danh họ. Trong khi đó, nhà nước Việt cộng xây đài, lập và trang hoàng cả chục “nghĩa trang liệt sỹ” cho những quân cướp cạn ở ngay trên quê hương mình? Như thế là định nghĩa của Độc Lập ư?

b. Tự do

Tự Do ở đâu khi người dân muốn nói lên Sự Thật, Công Lý. Họ đã không được bảo vệ. Trái lại bị nhà nước hành hạ, đấu tố. Điển hình là trường hợp của TGM Kiệt, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, hay bị bỏ tù như LM Nguyễn văn Lý, LS Lê thị Công Nhân, Lê văn Đài, Củ huy hà Vũ, Lê Công Định, Trần huynh Duy Thức, Phạm Hồng Sơn…. Hoặc gỉa là bị bịt miệng như trong trường hợp của Bùi Hằng, Nguyễn chí Đức, cụ bà Hiền Đức, Lê quốc Quân, Nguyễn hữu Vinh… và bao người trẻ khác ăn no đòn của công an nhà nước khi họ thể hiện lòng yêu nước tích cực bắng những lời hô vang: Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Thế là Tự Do ư?

c .Ấm No

Ấm No tìm đâu ra khi biết bao nhiêu người dân Việt lang thang, mất nhà, mất nghiệp vì những quy hoạch, cưỡng chế bởi lớp cán bộ có đủ bạo lực ở trong tay. Ấm No ở đâu khi ngưòi dân không có mảnh đất làm nhà thì hàng 100000 mẫu rừng, biển cả được dâng cho những chủ thầu Trung cộng khai thác dài hạn không thuế. Sau 50 năm, những vùng đất thuê ấy thuộc về Tàu hay thuộc về ta, khi những chủ thàu hôm nay và lớp lao công của họ đến từ phương bắc đã có hàng lũ con cháu, chắt được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất ấy. Nó không biêt một chữ tiếng việt, phong tục Việt. Nó sẽ là ngươi Việt Nam hay người Tàu đây? Ấy là chưa kể đến hàng tỷ tỷ đô la tiền vay nợ từ ngoại quốc, nay đã mất cả vốn lẫn lời vì tiền vốn mượn đã chui vào túi của các quan cán tham nhũng chia nhau, và đổ tràn gánh nợ lên những thế hệ mai sau của Việt Nam. Như thế là định nghĩa về Ấm No chăng?

d. Hạnh Phúc

Hạnh Phúc tìm ở đâu ra khi cả một nền Văn Hóa, luân lý, đạo đức của xã hội, của Tôn giáo đặt căn bản trên Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín đã bị cộng sản sói mòn và thay thế bằng cái nền văn hóa bất nhân vô đạo của Hồ chí Minh để xã hội Việt Nam càng ngày càng có hàng loạt những loại tội đại ác như giết cha, giết mẹ, giết người thân, giết bạn bè, giết ngưòi cướp của… khiến mọi ngưòi phải rùng mình kinh sợ. Mà kẻ gây ra tội ác đa phần là cán bộ đảng viên, trẻ vị thành niên, hay kẻ không kiếm được công ăn việc làm, không được giáo dục về đạo nghĩa xã hội? Thử hỏi xem, cả một dân tộc đang bị mất dần nền móng văn hóa đạo đức của mình mà có được hạnh phúc ư?

Hẳn nhiên là không. Bởi vì, đến nay không còn một người Việt Nam Nam nào tin chủ nghĩa cộng sản sẽ giúp dân, cứu nước nũa. Trái lại, mọi người, mọi nhà, mọi tầng lờp trong xã hội đều biết rõ ràng rằng: Đã đến lúc toàn thể dân ta phải biến câu hỏi đầy nghiệt ngã Tự Do hay là Chết này thành cuộc vận động hiện thực. Bởi vì, nếu tiếp tục thụ động như những năm qua, chúng ta và con cháu chúng ta sẽ còn tiếp tục bị cộng sản lừa dối qua hàng ngàn những phương cách, ngôn từ hào nhóang khác. Rồi tất cả sẽ trở thành những qủa bong bóng vô định hướng cho đến lúc bị nỗ tung. Bởi vì, quy luật sống còn của cộng sản là không bao giờ để cho dân chúng có đời sống ổn định. Mà muốn cho dân chúng có đời sống bất ổn định là phải tạo ra những khác biệt trong gian dối và bất công.

III. Đi tìm Tự Do bằng cách nào?

Không có những gợn sóng nhỏ khởi đầu thì không thể tạo nên một cuộc sóng thần. Riêng Boris Yeslsin thì mạnh bạo hơn. Ông bảo: “Cộng sản không thể sửa chửa, nhưng phải đào thải nó”. Chuyện lớn qúa, nên dành cho những ngưòi khác. Cách riêng, ở trong trang giấy hạn hẹp này, tôi đề nghị với bạn một cách thức thật nhỏ bé, thật dễ thi hành, nhưng ít nhất mỗi tuần bạn sẽ có được 15 phút, hay nửa giờ trong không khí hoàn toàn thoái mái với sự tự do của bạn trong tiếng thở với quê hương. Nó như một gợn sóng nhỏ của cuộc khởi đầu.

Ở gần nhà bạn có cái công viên nào không? Ở phường, xã, quân huyện, tỉnh lỵ nào mà chả có công viên công cộng phải không? Nếu có, bạn hãy ra đó, mang theo cho bạn một cái điện thoại cầm tay, hay cái Mp3 trong đó có một bản nhạc mà bạn yêu mến nhất. Thì dụ như: “Dậy mà Đi” của nhạc sỹ Tôn thất Lập. ( Kính xin BBT chỉ cho một đường Link để các bạn trẻ có thể vào tải về). Nếu được, bạn rủ thêm vài ngưòi bạn thân nữa. Ra đó, cùng nhìn trời nhìn đât. Hít thở lấy không khí trong lành, rồi nắm lấy tay nhau mà mở bản nhạc lên mà nghe. Nghe vài ba lần bạn sẽ thấy lòng bạn gần kề với quê hương, Như thế là bạn thở hơi vào quê hương rồi đấy. Và cách riêng là bạn cũng đã có được 15 phút, hay nửa giờ mỗi cuối tuần tuyệt với ròi đấy. Tuần sau, lại rủ bạn cùng đi, nhưng thêm những bản nhạc khác. Thi dụ như “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” của nhạc sỹ Nguyễn đức Qunang, hay “ Lá Đỏ”… lại đến công viên và hát cho nhau nghe. Nếu bạn tiếp tục hành trình này, tôi tin chắc bạn sẽ có cùng một nhịp thở với quê hương, và bạn sẽ thấy quê hương và dân tộc trong vòng tay yêu thương của bạn. Nói cách khác, quê hương là bạn và mọi người sẽ chuyền cho nhau hơi thở quê hương. Bạn thấy phương cách này có thể thực hiện không?

Trường hợp ở gần nhà bạn không có công viên thì ta áp dụng sách của cụ Nguyễn công Trứ, “ tri túc đãi túc, hà thơi túc”. Bạn ra đứng ngay trước cửa nhà hay ngay trong sân trường để mà thưởng thức những giây phút đặc biệt này. Nhưng nhớ, đừng mở nhạc lớn kẻo làm phiền lòng ngưòi khác. Ước mong từ bắc tời nam. Từ trong các làng mạc, xã thôn ra thành thị, mọi người, đặc biệt là bạn trẻ đều tự tìm được những giây phút tự do, êm đềm, đầm ấm và giao hòa với quê hương. Thế là ta đã có cuộc khởi đầu. Khi người người, nhà nhà đã có niềm vui tự tại thì hạnh phúc của quê hương đã là ở trong tầm tay rồi. Mời bạn thử đi. Không bao giờ là qúa trễ đâu.

Tuy thế, cũng có vài điều tôi xin nói trước với bạn nhá. Có thể những lần đầu bạn lẻ loi lắm, chẳng có ai đến với bạn đâu. Nhưng mình đi tìm hơi thở Tự Do mà, sớm muộn cũng có những cánh chim đồng cảm với tâm tình của bạn. Khi nhóm của bạn có 4, 5 người là vui rồi, cứ thế mà giữ lấy niềm vui với nhau, và giữ lấy nhau bằng chân tình. Kế đến, bạn cũng biết, bò vàng nhiều lắm đấy, chúng sẽ dí mũi vào những cuộc găp gỡ của bạn, nên tuyệt đối bạn phãi cảnh giác bạn hữu là không mang theo cờ quạt biễu ngữ băng rôn gì hết. Kẻo lại bị chúng chụp mũ bạn đi biểu tình, làm mất trật tự công cộng thì phiền lắm.

Bạn nhớ đấy, chủ đích của mình chỉ ra bờ hồ, đến công viên, sân nhà thờ, tìm hơi thở trong lành để thư dãn cuối tuần thôi, nên phải tránh xa những kẻ trá hình, mang theo cờ quạt đến rủ rê, hoặc nhập vào nhóm của bạn để mua lấy phiền phức cho bạn. Dĩ nhiên là mình sẽ đón bạn mới, nhưng đường đi rất dài, không thể gây ra phiền phức cho mình và cho người khác được. Mỗi nhóm lý tưởng là có từ 5- 7 người, nhiều hơn thì nên tách ra. Kế đến, công viên rộng lớn lắm, nhóm của bạn cũng không nên gia nhập vào nhóm của các bạn khác để sinh hoạt chung( lâu lâu một lần thì chẳng sao, tuyệt đối không thể thưòng xuyên). Nếu có quen biết thì nên tìm cách trao đổi bạn với nhau hơn là xát nhập lại với nhau. Bởi lẽ, nhóm đông thì vui thật nhưng rất phiền toái và dễ bị bể lắm. Ấy là chưa kẻ đến bò vàng chúi mũi vào. Chúc bạn vui và tìm thêm bằng hữu trong mục đi tìm hơi thở Tự Do trong tình tự của quê hương nhá. Bạn có ý kiến gì không?

Phần tôi, tôi tin rằng, mỗi ngày bạn làm cho chính bạn, dù chỉ là vài cái vươn vai trước nhà như một gợn sóng, và nóí với đất trời rằng: Tôi Muốn Tự Do, Tôi Yêu Nước Tôi, và mỗi tuần bạn làm với bạn hữu của bạn ở công viên, sân truờng, bờ hồ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu sẽ đến. Trước hết lòng bạn sẽ vui hơn và kiên tâm hơn trong lý tưởng bạn theo đuổi. Sau là chính bạn đem niềm vui ấy cho người chung quanh và đem vào non nước. Khi đó, sự thay đổi kỳ diệu kia sẽ không dành cho riêng bạn nhưng có thể là cho cả đất nước của chúng ta. Bạn hãy bắt đầu thực hiện và nói cho bằng hữu cùng thực hiện xem sao. Dĩ nhiên, bài báo này cũng sẽ có nhiều bò vàng bò vào đọc, nhưng mình có làm gì sai đâu. Chỉ vươn vai và nói với mây với gió với đất nước cho vừa đủ nghe Tôi Muốn Tự Do, chắc không ai làm hại mình.

Cầu chúc cho hoa Tự Do nở tràn ra khắp non sông Việt. Để nhà Việt Nam mãi là mái ấm Độc Lập của dân Việt. Ở đó, người dân sẽ cùng nhau chung hưởng sự Tự Do, Công Lý, Dân Chủ, Nhân Quyền trong cuộc sống Thái Bình, Ấm No, Hạnh Phúc và Thịnh Vượng, đặt trên nền tảng văn hóa nhân bản Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín của dân tộc, và tôn trọng nền văn hóa đạo đức của các tôn giáo. Để từ đó sự hoàn thiện sẽ triển nở trong tiến trình xây dựng một xã hội trong ổn định và an bình.

Bảo Giang.

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s