3 bài viết tiêu biểu về hành động khiêu khích của ô Ngạn trong buổi phỏng vấn của Hoàng Anh

Ô Nguyễn Ngọc Ngạn và ngày 30/4/2012

Ngày Quốc Hận 30/4 là ngày không ai có thể quên. Mỗi năm, cứ đến Tháng 4 là mọi người cảm thấy lòng đau khi nhớ lại. Quê hương bị mất, bao người bỏ xác ở những trại tù của cộng sản, bao người vùi thây biển cả.

Ông Nguyễn Ngọc Ngạn, MC cho Thúy Nga, đã nhận lời làm MC cho 1 chương trình “Ca nhạc mừng Xuân” đúng vào ngày 30/4. Với người dân hải ngoại từng phải sống với vc ( dù là dân hay cựu tù nhân) đều biết cộng sản coi đó là “Đại Thắng mùa Xuân”. Ô Ngạn không phải là người hời hợt hay ngu xuẩn đến độ không biết điều đó. Cũng không thể nói rằng sơ ý.

Khi mọi người phản đối, bầu show đã hủy bỏ. Nhưng thay vì xin lỗi, ông Ngạn đã có một thái độ khó chấp nhận: trong buổi phỏng vấn của Hoàng Anh, ông ngụy biện và còn cho rằng mọi người chống ông đều là những người ảo. Đáp lại sự khiêu khích này của ô Ngạn, đã có rất nhiều bài viết, chúng tôi chỉ xin giới thiệu ở đây 3 bài tiêu biểu: bài của Caubay, Đào Nương và Lê Ngọc Túy Hương.

Đây là 2 poster do Ngạn làm MC (ngày 30/4 và 19/5). 2 ca sĩ Đan Nguyên và Nguyễn Hồng Nhung đã hủy trước khi bầu show hủy.

Chúng tôi trích một số câu tiêu biểu:

Tác giả Caubay:

  1. Có thể nói chống cộng chính là lương tri của thời đại.
  2. …Bầu show và ca sĩ thì tôi không trách lắm vì trình độ họ có hạn, họ lại cần tiền, cần đám đông;
  3. ….trình độ có hạn” không ăn nhập gì tới bằng cấp; cần tiền và cần khán giả là điều phổ biến trong giới ca sĩ mà không ai phủ nhận.
  4. …Dẫu sẵn kèn sẵn trống, phỏng có nên bày ra ca hát trước của nhà có đám tang?
  5. ….Tuy vậy, tôi cũng thông cảm với một số lập luận chống đối vì đúng ngày 19 tháng 5 mà show diễn lại mang tên “Hát với thần tượng.” Đó là một sự trùng hợp nhạy cảm nên tránh, ít nhất là tránh chữ “thần tượng.”
  6. …Trong thực tế, cho đến nay tôi thấy chỉ có hai ngày mà cộng đồng chúng ta “dị ứng” là ngày 30 tháng Tư và ngày 2 tháng Chín mà thôi.
  7. ….Truyền đạt về văn hóa Việt, như ông nói là đã và đang làm, là điều đáng quí, nhưng làm thế nào để thế hệ mai sau giữ được nguồn cội khi chúng không nhớ ngày 30 tháng Tư là ngày gì?
    …Với thành phần có uy tín, có ảnh hưởng rộng rãi trong quần chúng, như Thiền sư Nhất Hạnh hay như chính ông nhà văn, họ mở rộng cánh cửa cho đến khi nào miếng chanh đã khô nước. Đó là cách hủy diêt tốt nhất mà chẳng cần giết người. Tôi tin là ông biết điều này hơn ai hết.

Tác giả Đào Nương:

  1. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn có bao giờ tự hỏi tại sao “đa số” yêu thích, ái mộ ông không lên tiếng bênh vực khi ông bị công kích về những sai lầm của ông không?
  2. Tôi không dám dùng chữ chúng ta trong trường hợp này vì hình như tuy là một người tị nạn vượt biên tìm tự do tránh hiểm họa cộng sản nhưng ông NNN lại thấy việc ca nhạc, vui chơi trong ngày 30 tháng 4, ngày đau thương vủa toàn thể miền Nam Việt Nam lại là một điều bình thường. Đó mới là chuyện lạ!
  3. Khi ông giáo sư Việt Văn Đệ Nhất Cấp Nguyễn Ngọc Ngạn nói rằng ông không đồng ý với việc người Việt không cộng sản tránh tổ chức liên hoan ca nhạc trong ngày 30 tháng 4, trong những ngày Lễ cuả cộng sản thì thưa ông, ngày mà vợ con ông vượt biên rồi mất tích trên Biển Đông được ông ghi lại trong “những tác phẩm văn chương” của ông, ông có mời bạn bè, có tổ chức “tình ca” vì … đời ca hát ngày tháng cho người mua vui được không?
  4. Đáng lẽ là một “người già 70” khi được mời “ca hát cho đời mua vui” trong ngày 30 tháng 4, ông phải là người nhắc nhỡ cho những “bầu show”, những ca sĩ trẻ tuổi hơn ông nhiều, biết về ngày này. Nhắc cho họ nhớ, nói cho họ biết về sự mất mát cuả riêng ông, về niềm đau của cả dân tộc Việt Nam khởi đi từ những ngày đau thương của lịch sử Việt Nam này. Ai có thể vui được trong ngày 30 tháng 4? Dù ở bên này hay bên kia chiến tuyến
  5. Chẳng đặng đừng mà cộng đồng Người Việt hải ngoại mới phải có thái độ đối với những sai lầm về chính trị, về giá trị nghệ thuật mà ban tổ chức về những đêm văn nghệ đã vướng phải đó thôi. Chẳng đặng đừng mà Người Việt hải ngoại phải đối đầu với những “thiên tài” như Phạm Duy, như Trịnh Công Sơn. Nói gì đến “thiên tài” Nguyễn Ngọc Ngạn! Làm gì có chuyện ganh tị, đố kỵ với nghệ sĩ. Thích thì nghe, thì xem, không thích thì không nghe, không xem. Thế thôi.
  6. Trong cuộc phỏng vấn giữa ông và cô Hoàng Anh nói về quan điểm của ông trong việc tổ chức văn nghệ 30.4.2012 tại Berlin, ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết ông không xử dụng Internet nhưng ông lại dùng Internet để phổ biến bài viết của ông, video clip về quan điểm của ông khi nhận lời làm MC cho show “Tình Ca Muà Xuân” của ngày 30 tháng 4, 2012 tại Berlin. Do đó, hy vọng rằng từ nay về sau, ông già 70 Nguyễn Ngọc Ngạn sẽ không làm văn nghệ với thái độ của “một công nhân đi vào nhà máy” mà ông đã thừa nhận trong bài viết của ông.

Tác Giả Lê Ngọc Túy Hương:

1. Một người có tinh thần Quốc Gia , không ai có thể vui mừng tổ chức Đại nhạc hội vào ngày tang đất nước. Dù cho có là người vô cảm đi nữa, cũng phải biết ngày 30/4 đối với cọng đồng tỵ nạn là ngày không thể nào vui.

2. Thêm vào đó nếu nói rắng muốn lợi dụng “long Weekend” thì tuần lễ này không đúng mà thật ra phải là ngày thứ năm 17.5.12 hoặc ngày thứ hai 28.5.12. Vào thời điểm này thời tiết ấm áp, cuối tuần kéo dài vì ngày lể và không rơi vào tháng Tư tang tóc. Đúng là Thiên thời, Địa lợi, Nhân hoà. Người ở Châu Âu nhất là tại Đức, dù không là bầu Show chuyên nghiệp cũng biết rõ những ưu điểm này của tháng 5.

3. Tại sao các ca nhạc sĩ không dành ngày thứ hai 30.4 này để tham gia biểu tình quốc hận tại các nước Âu Châu rồi sau đó sẽ trình diển tiếp vào ngày 1.5 ? Làm như vậy thì đây là một chứng minh hùng hồn nhất rằng họ coi trọng ngày quốc hận, đứng chung chiến tuyến với người VN quốc gia tại Đức chống cộng sản. Họ còn có thể “chỉ ” cho nhóm người dân VN đến tứ miền Bắc sống tại Berlin sức mạnh của sự đoàn kết của người Việt Nam Quốc Gia trên thế giới trong việc chống lại kẻ thù chung cs , dù cho họ có phải vì một ngày không hát không được tiền mà còn phải bỏ tiền túi chi phí cho nhu cầu ăn ở của cá nhân mình. Chắc chắn họ lấy lại được sự ủng hộ và cảm tình của khán thính giả hải ngoại vốn lâu nay đã ê chề tình trạng một số đông ca nhạc sĩ bất chấp liêm sĩ, chịu luồn cúi đám cộng sản khát máu , ồ ạt về VN trình diễn, phản bội lại sự hy sinh của Quân Dân Cán Chính VNCH vị quốc vong thân, ngày nào đã đem xương máu bảo vệ cho đám này ở Sàigòn ăn no ngủ kỷ đàn hát kiếm cơm.

4. Nếu họ biết suy nghĩ và làm như trên, có lẽ họ sẽ gột rửa được cái danh xưng “xướng ca vô loài” do một số đồng nghiệp thất đức đã làm cho tất cả mang tiếng lây.

5. Cũng chẳng có gì khó hiểu cả, 3 năm trước không ai chống Đại nhạc hội Berlin ngày 30/4/2009 vì người ta nhìn thấy sự vô tình của người tổ chức. Năm nay không những người ta không chấp nhận sự vô tình tái diễn một lần nữa, và đặc biệt còn có sự đóng góp của một người từng “vượt biển tìm tự do tỵ nạn cộng sản ” như NNN

6. Ai là người “ăn mừng” ngày 30.4?
Xin thưa , chỉ có cộng sản Việt Nam và bè lũ Việt gian ẩn mình ở hải ngoại theo đóm ăn tàn.

***************************************************

Đầy đủ 3 bài ở dưới đây:

30 Tháng Tư, nên nhớ hay quên?

Tác giả: Caubay

Đã 37 năm sau, ngày 30 tháng Tư năm 1975, người Việt Nam, đặc biệt là đối với đồng bào tỵ nạn cộng sản tai hải ngoại, vẫn là ngày không thể nào quên. Không thể quên là điều không ai chối cãi được, dù sang hèn hay vô tâm đến mấy đi nữa. Hằng năm cứ đến tháng Tư, nhớ về ngày cuối tháng bi thảm ấy đã trở thành phản xạ tự nhiên.

Nhưng có nên giữ “nỗi nhớ” ấy hay cố gắng để quên đi, hay để thời gian làm cho nó phai mờ trong ký ức? Với tôi, nêu câu hỏi ấy là một điều ngớ ngẩn nếu không có một sự kiện mới xảy ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta. Đó là việc tổ chức show ca nhạc “Tình ca Mùa Xuân” dự trù vào ngày 30 tháng 4 năm nay tại thành phố Berlin, Đức quốc; và nhất là sự lên tiếng của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, người theo chương trình sẽ là MC cho show này.

Tôi biết đến show này từ trang facebook. Thoạt đầu, theo link dẫn, nhìn tấm poster quảng cáo (xin xem hình), tâm trạng của tôi thật là khó chịu. Điều làm tôi khó chịu hơn là tôi thấy hình ông Nguyễn Ngọc Ngạn lớn nhất, ở chính giữa.

Từ lâu đã có những hoạt động ca nhạc vào tháng Tư ở hải ngoại; những sinh hoạt văn nghệ ấy đã không gây ồn ào và tôi cũng đã không chú ý nhiều. Nhưng vì sao với show này và sự có mặt của ông Nguyễn Ngọc Ngạn lại làm tôi quan tâm và cảm thấy buồn phiền hơn?

Lý do vì từ bấy nay, với tôi, trong giới nghệ sĩ hải ngoại, ông Nguyễn Ngọc Ngạn là một trong số ít những người tôi kính trọng và quí mến. Có thể kể thêm vài người khác là nhạc sĩ Nam Lộc và Việt Dũng. Tôi quí mến họ không chỉ về tài năng, mà phần lớn vì tin tưởng. Tin tưởng rằng những nghệ sĩ này là những người rất rạch ròi về lập trường chống cộng sản. Ở đây phải mở ngoặc để nói rằng chống cộng sản là điều tiên quyết và dứt khoát. Còn chống như thế nào là tùy ở mỗi người, nhưng với người Việt Nam ta ở giai đoạn này mà không chống cộng thì không còn gì để bàn luận nữa. Có thể nói chống cộng chính là lương tri của thời đại.

Chính vì có niềm tin về cá nhân ông Nguyễn Ngọc Ngạn như vậy, sau khi xem tờ quảng cáo trên, tôi đã tỏ sự bất bình trên trang facebook của mình như sau (nguyên văn, không sửa cả lỗi typo):

“Thấy cái poster quảng cáo cho show này mà tôi ngán ngẩm quá. Tục ngữ ta có câu “làm đĩ chính phương cũng chừa một phương lấy chồng.”

Mùa xuân có cả trăm ngày, hà cớ gì hát mừng xuân (đại thắng?) vào ngày 30/4 lại còn “nhân ngày 1/5.” Bầu show và ca sĩ thì tôi không trách lắm vì trình độ họ có hạn, họ lại cần tiền, cần đám đông; nhưng người như nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn thì thật là… ê chề! Tôi không muốn dùng lời nặng hơn vì vẫn còn chút kính trọng ông qua vài cuốn tiểu thuyết ông viết trước đây .”

Lời lẽ của tôi không nhã nhặn, có thể làm buồn lòng một số người như ca sĩ, bầu show, nhưng đó là sự thật của lòng tôi. Tuy không có ý xem thường giới ca sĩ, nhưng qua những gì xảy ra trong những năm qua đã làm tôi bảo lưu suy nghĩ của mình. Cũng cần nói thêm rằng nhóm chữ “trình độ có hạn” không ăn nhập gì tới bằng cấp; cần tiền và cần khán giả là điều phổ biến trong giới ca sĩ mà không ai phủ nhận. Cũng cần nhấn mạnh rằng có nhiều ca, nhạc sĩ mà tôi rất kính trọng. Tôi nhìn tôi trong gương mà viết như thế, đó là sự thực mà không nhằm xoa dịu hay lấy lòng ai.

Tưởng đó chỉ là thêm một “chuyện buồn tháng Tư” rồi sẽ chóng qua đi, nhưng hôm nay được xem ông Nguyễn Ngọc Ngạn “tâm sự” về vấn đề này trên youtube, tôi xin trình bày cảm nghĩ của mình với bạn đọc và hy vọng sẽ đến tai nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn để chia xẻ cùng ông.

Như trên đã trình bày, tôi là người tin tưởng ở ông một thái độ chính trị; xuất phát từ nhận định của tôi về kiến thức và hoàn cảnh cá nhân của ông. Tôi thích văn ông qua các tiểu thuyết viết về đời sống dưới chế độ cộng sản. Châm biếm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc và hấp dẫn. Tôi không thích ông viết chuyện ma vì tôi nghĩ, dẫu hay, nó vẫn làm giảm đi phần nào văn cách của ông. Với tôi ông là người MC duyên dáng và truyền cảm. Rào đón như thế minh định rằng tôi viết những giòng này không nhằm tung hô hay đả kích cá nhân ông mà chỉ vì những quan niệm của ông về ngày 30 tháng Tư.

Trong phần trả lời phỏng vấn, ông có nói rằng người ta dị ứng với ông chứ không phải vì ngày 30 tháng Tư. Tôi tin điều ông nói là sự thực, nhưng chỉ một số người nào đó thôi. Một người nổi tiếng như ông thế nào cũng có nhiều kẻ thương người ghét. Đó là sự thường tình. Tôi cũng hoàn toàn đồng ý với ông về việc chỉ trích những kẻ nặc danh chửi bới ông. Núp sau màn hình mạ lị người khác với ngôn từ tục tĩu là những kẻ hèn hạ. Nếu muốn đối thoại, thậm chí chửi nhau, hãy cứ ra mặt.

Tôi tin rằng ông không bao giờ có ý định, dù mảy may, làm theo ý định của bọn cộng sản, dù đó là sứ quán hay của chính quyền trong nước. Những ai chụp cho ông cái mũ ấy là sai quấy, thậm chí tôi tin có thể chính bọn cộng sản đã “đội mũ” cho ông để lập lờ đánh lận con đen nhằm hạ uy tín của ông và làm cộng đồng người Việt hải ngoại thêm phân hóa.

Nhưng tôi cho là ông đã vô ý, hay có quan niệm sai lầm khi tham gia show diễn đã nói trên. Tôi cũng không đồng tình với ông về những gì ông trình bày.

Ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho rằng đó không chỉ là một show đơn thuần nhằm vào ngày oan nghiệt 30 tháng Tư, mà là một trong chuỗi trong 3 show nhằm vào “long weekend” cuối tháng Tư , đầu tháng Năm (lễ Quốc tế Lao động) và vì vậy nó không liên hệ hay mang ý nghĩa gì về ngày 30 tháng 4. Lập luận đó, nếu chấp nhận được, cũng chỉ có giá trị với người trong cuộc, tức là những người tổ chức và tham gia show đó bởi vì chỉ có họ hiểu lịch trình ấy. Đối với đại đa số đồng bào, ngay cả đồng bào tại Berlin, có mấy ai quan tâm về việc đó. Na Uy và Paris không phải sát vách với Berlin để biết rằng đây chỉ là show cuối cùng trong chuỗi lưu diễn. Họ chỉ biết rằng ngày 30 tháng 4 có đại nhạc hội “Tình ca Mùa Xuân.” Ngay như tôi là kẻ “cả ngày ở trên internet”, khi xem cái poster cũng chỉ biết có thế và lấy làm bất bình về những gì nhìn thấy. Tôi có đáng trách không khi không tìm hiểu cặn kẽ bước chân lưu diễn? Tôi có đáng trách không khi bất bình về sự vui chơi đúng vào ngày đau thương của dân tộc? Khi xem báo trong nước, Tháng Tư này đây đó tổ chức ca nhạc mừng “Đại thắng Mùa Xuân”, thi đua “mừng Đảng mừng Xuân”; tôi có nhạy cảm quá không khi liên hệ hai sự kiện với nhau?

Mặt khác, dẫu thông cảm là một sự trùng hợp “long weekend” thuận tiện, nhưng thiết tưởng điều đó cũng không biện minh được cho việc tổ chức show vui chơi như thế. Dẫu sẵn kèn sẵn trống, phỏng có nên bày ra ca hát trước của nhà có đám tang? Để biện minh cho điều này, ông Nguyễn Ngọc Ngạn viện dẫn lý do “làm business” và một lý do khác mà tôi cho là đáng trách hơn, là tại sao phải kiêng dè ngày 30 tháng Tư.

Khi được hỏi “tại sao người ta lại dị ứng với “30 tháng Tư”” thì ông Nguyễn Ngọc Ngạn rất tự tin bảo rằng: “Không, người ta dị ứng với chú, chứ không phải với 30 thángTư.” Tôi tin bình thời có thể có nhiều người dị ứng với ông, nhưng trong trường hợp này, lấy cá nhân tôi mà suy, thì điều ông nói đó không đúng. Tôi chỉ dị ứng với “30 tháng Tư” mà thôi. Nói rõ ra, cho đến ngày nào mà bọn cộng sản còn cầm quyền, còn đàn áp dân chúng, còn tham nhũng, còn bán nước, khi mà nỗi đau phân ly, mất mát và ngay cả hận thù trong lòng người Việt hải ngoại chưa được xoa dịu thì mọi việc làm trong ngày 30 tháng Tư cần phải được cân nhắc kỹ lưỡng. Đó là tính nhạy cảm của ngày 30 tháng Tư. Và dĩ nhiên nhạy cảm thì dễ sinh dị ứng.

Ông Nguyễn Ngọc Ngạn dẫn chứng một trường hợp trước đây của Trung tâm Asia tổ chức buổi ca nhạc “Hát với thần tượng” nhằm vào ngày 19 tháng 5 và đã bị một số người phản đối. Tôi là người không phản đối việc đó của trung tâm Asia và tôi tin cũng có người không ưa trung tâm Asia rồi tìm cách hạ uy tín. Tuy vậy, tôi cũng thông cảm với một số lập luận chống đối vì đúng ngày 19 tháng 5 mà show diễn lại mang tên “Hát với thần tượng.” Đó là một sự trùng hợp nhạy cảm nên tránh, ít nhất là tránh chữ “thần tượng.” Yếu tố quan trọng khiến tôi nghĩ rằng đó chỉ là sự “vô tình” vì tôi tin ở tinh thần chống cộng của những người cầm chịch trung tâm Asia như nhạc sĩ Trúc Hồ… Khi ông Nguyễn Ngọc Ngạn viện dẫn trường hợp đó để suy diễn rộng ra là chúng ta (người Việt không cộng sản) đều kiêng kỵ mọi ngày có dính tới lễ lạc của Cộng sản và vô hình chung đã “nhường” những ngày ấy cho chúng. Ông cho rằng ngày 30 tháng Tư cũng chỉ là một ngày bình thường như mọi ngày.

Lập luận như vậy theo tôi là không đúng, nếu không nói là ngụy biện. Trong thực tế, cho đến nay tôi thấy chỉ có hai ngày mà cộng đồng chúng ta “dị ứng” là ngày 30 tháng Tư và ngày 2 tháng Chín mà thôi. Những ngày khác liên quan đến cộng sản, như ngày thành lập Mặt trận Giải phóng Miền Nam như ông nhắc (mà tôi không nhớ là ngày nào), thậm chí ngày 3 tháng 2 là ngày thành lập đảng Cộng sản Việt Nam mà nào có ai để ý. Nói như thế để nhấn mạnh rằng ngày 30 tháng Tư là một ngày đặc biệt, không giống những ngày khác. Lịch sử dân tộc ta có nhiều ngày mất nước, vào giặc Tàu, giặc Tây mà nay không ai nhớ vì vết thương đã lành. Hậu quả của ngày 30 Tháng Tư còn đang nhức nhối hành hạ đồng bào chúng ta. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn còn nói rằng tại sao có bao nhiêu điều tốt đẹp để nhớ mà lại cứ nhắc cho con em chúng ta phải nhớ tới ngày đó. Tôi mong rằng ông Nguyễn Ngọc Ngạn có thể xem lại video về lời phát biểu của mình và suy nghĩ lại. Tôi cho rằng với tất cả người tỵ nạn tha phương như chúng ta, giải thích điều đó là thừa. Và càng thừa hơn nữa, lố bịch hơn nữa, nếu đi giải thích với người như nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn.

Một điểm khác, ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho rằng nhiều người chống cộng chỉ để hả giận và không cần biết kẻ thù có hề hấn gì không? Tôi cho rằng mọi người chống cộng để hả giận là có lý, bởi ai chả giận bọn cộng sản. Còn về phần kết quả ra sao thì tôi nghĩ công việc chống cộng của người Việt nói chung, hải ngoại nói riêng còn rẩt nhiêu khê, kết quả chưa như mong muốn nhưng không phải là không có hiệu quả. Khi nghe ông nói về đoạn này, tôi cũng nảy sinh ra sự tò mò, là không biết phương thức chống cộng của ông ra sao? Điều đó chỉ có ông và những người thân cận mới hiểu được. Truyền đạt về văn hóa Việt, như ông nói là đã và đang làm, là điều đáng quí, nhưng làm thế nào để thế hệ mai sau giữ được nguồn cội khi chúng không nhớ ngày 30 tháng Tư là ngày gì?

Về khía cạnh riêng tư, tôi mạo muội góp ý với thêm một vài điểm khác liên quan đến những điều ông nói.

Thứ nhất, ông thổ lộ là được mời nhiều về nước biểu diễn. Nếu ông về, có thể ông được một số tiền lớn, nhưng sẽ mất rất nhiều thứ quí giá khác mà không có tiền bạc nào mua được. Cộng Sản có nhiều thủ đoạn tuyên truyền và phương cách cũng thay đổi theo từng giai đoạn. Như cách đây vài chục năm, việc cho nghệ sĩ, thương nhân hải ngoại về nước rất chọn lọc vì khi đó cánh cửa còn tương đối khép kín. Họ cần kiểm soat gắt gao thông tin từ bên ngoài.

Ngày nay, khi không còn đóng cửa được nữa, phương cách của họ thay đổi 180 độ. Họ chào đón hầu hết mọi thành phần, chỉ trừ những người mà họ nắm chắc là nguy hiểm cho chế độ. Sự “mở cửa” là một mũi tên có hai tác dụng. Với những người “bình thường” thì đó là một phương tiện để giao lưu và tuyên truyền. Với thành phần có uy tín, có ảnh hưởng rộng rãi trong quần chúng, như Thiền sư Nhất Hạnh hay như chính ông nhà văn, họ mở rộng cánh cửa cho đến khi nào miếng chanh đã khô nước. Đó là cách hủy diêt tốt nhất mà chẳng cần giết người. Tôi tin là ông biết điều này hơn ai hết.

Thứ hai, tôi đề nghị ông nên xử dụng internet. Ông cho biết là ông không dùng, dẫu biết rằng internet có nhiều thuận tiện, nhưng vì không muốn thấy “cái thùng rác” của nó. Tôi đề nghị như thế bởi khi nghe ông kể về trường hợp hủy show có Đàm Vĩnh Hưng ở Atlanta trước đây. Tôi tự hỏi nếu các vị bên Cộng đồng Atlanta không thông báo cho ông biết về Đàm Vĩnh Hưng thì ông đã phạm sai lầm khi dẫn chương trình có anh ta. Nếu ông dùng internet, ông có thể nhân rộng hơn nữa kiến thức vốn đã phong phú của ông và nhờ vậy có thể gần gũi hơn với tâm tư nguyện vọng của đồng bạo tỵ nạn cộng sản.

Cuối cùng, tôi thông cảm nỗi buồn phiền mà ông thể hiện trên video nhưng xin nhớ ông là người của công chúng.

Caubay
@DCVOnline

*******************************************************************

Chuyện dài Nguyễn Ngọc Ngạn

Tuần báo Saigon Nhỏ, 30 thang4, 2012

Đào Nương

NguyễnVăn Sĩ người đại diện cho báo Saigon Nhỏ tại tiểu bang Minnesota là một người năng động và có tài về quảng giao. Báo Saigon Nhỏ tại Minnesota là một trong những ấn bản thành công của hệ thống báo tuần Saigon Nhỏ. Nhưng bảo ông Nguyễn văn Sĩ (hay Sĩ Nguyễn trên các diễn đàn) là “bầu show chuyên nghiệp” như lời ông Nguyễn Ngọc Ngạn viết trong bài “Giá không có tôi” để trả lời khi bị chỉ trích về việc ông làm MC cho show ca nhạc “Tình Ca Muà Xuân” tổ chức tại Berlin trong ngày 30 tháng 4 năm nay là không chính xác. Vì tổ chức những buổi văn nghệ kỷ niệm Saigon Nhỏ có mặt tại tiểu bang Minnesota hàng năm nên Sĩ Nguyễn quen biết với các ca sĩ nổi tiếng ở Cali. Rồi vì có gia đình buôn bán khá giả ở Paris nên mấy năm sau này, Sĩ Nguyễn “đột xuất” thành “bầu show”. Trong hệ thống báo Saigon Nhỏ, đây không phải là một trường hợp độc nhất. Có thể nói, những người đại diện Saigon Nhỏ tại các điạ phương đều là những người quảng giao hơn chủ nhiệm Hoàng Dược Thảo rất, rất nhiều. Tôi luôn luôn nghĩ tôi là người may mắn vì trước sau, những đại diện địa phương của tuần báo Saigon Nhỏ đều thân thiết với tôi, dù đôi khi họ “khổ sở” vì những bài viết của tôi. Nhưng trước sau như một, họ luôn luôn yểm trợ lập trường chống cộng tuyệt đối của tôi. Chúng tôi thân nhau như người trong một đại gia đình.

Những lần Sĩ Nguyễn về Cali, gặp nhau, tôi đều khuyên phải thận trọng và nhất là đừng… “quá hăng say” rồi hố nặng. Đã có một kinh nghiệm tương tự như vậy 10 năm trước đây với kết thúc thật không tốt đẹp gì cho một người đại diện của Saigon Nhỏ tại miền Tây Bắc. Việc tổ chức ca nhạc của “bầu show” Sĩ Nguyễn trước đây rất thuận buồm xuôi gió. Ít ra cho đến hôm nay. Tôi vẫn phải ngợi khen “ông bầu” đột xuất này vì tổ chức một show ca nhạc không phải là một chuyện ai cũng có thể làm được.

Khi tin tức về một buổi ca nhạc sẽ được tổ chức tại Berlin vào đúng ngày 30 tháng 4 năm nay với chủ đề Tinh Ca Mùa Xuân với sự góp mặt của ông MC Nguyễn Ngọc Ngạn và các ca sĩ từ Hoa Kỳ sang, bị phản đối, tôi có gọi điện thoại và Sĩ Nguyễn cho tôi biết là sẽ có ba đêm diễn tại Âu Châu trong 3 ngày liên tiếp 27, 29 và 30 tháng 4 và Sĩ “bán giàn” hai nơi ở Olso và Berlin cho những nhà tổ chức điạ phương, chỉ chịu trách nhiệm ở Paris. “Ông bầu” đột xuất này đã phân trần là đây là lần thứ hai, ông mang “quần hồng” sang đấm “xứ Tây” vào dịp cuối tuần Lễ Lao Động Quốc Tế 1 tháng 5. “Lần trước, cũng vào 30 tháng 4 đều êm xuôi, nhưng không hiểu sao lần này lại bị … kẹt”. Tôi bảo Sĩ rằng vậy thì nên hủy bỏ nếu còn muốn làm ăn lâu dài. Từ nay, nên để ý đến vấn đề “nhạy cảm” này. “Bầu show” thường cứ cắm đầu cắm cổ đi vào chi tiết kỹ thuật, quên mất ngày tháng, cứ tưởng khi nào mướn được rạp, chạy được ca sĩ là có thể tổ chức “show” trình diễn được. Nghề tổ chức show ca nhạc, thành công thì lời được vài chục ngàn, hao tổn biết bao nhiêu tâm sức nhưng thua thì đi luôn cả trăm ngàn là chuyện bình thường. Ngày hôm sau, Sĩ gọi lại cho tôi biết rằng anh sẽ ngưng “bán giàn” cho buổi trình diễn tại Berlin ngày 30 tháng 4, 2012 để tránh gây hiểu lầm với đồng hương “nhạy cảm” về chính trị vì anh cũng là một người chống cộng. Sĩ Nguyễn lập lại anh chỉ là người “bán giàn” ca sĩ trình diễn; người tổ chức tại Berlin là một người ở điạ phương.

Ngày Thứ Sáu, tôi nhận được thông cáo chính thức của “bầu show” Sĩ Nguyễn về vụ hủy bỏ buổi trình diễn tại Berlin trong ngày 30 tháng 4. Thế là tưởng đã yên. Coi như ông “bầu show đột xuất” “biết lỗi” vì sơ suất không để ý đến vấn đề chính trị. Nhưng khổ một nỗi, chuyện không dừng ở đó sau khi một cái Video Clip cùng một bài viết của ông MC Nguyễn Ngọc Ngạn dạy dỗ người Việt hải ngoại về chính trị được phát tán trên mạng lưới Internet.

Sau đây là một vài điểm chính trong cuộc phỏng vấn ông NNN do một đài TV ở Toronto thực hiện:

1. Đây không phải là lần đầu tiên một show ca nhạc được tổ chức tại Berlin trong ngày 30 tháng 4. Vã lại đây là một chuỗi 3 shows liên tiếp trong 3 ngày 27, 28 và 30. Sau lại tách rời show ngày 30 tháng 4 ở Berlin ra mà phản đối. Vì thế mà ông NNN cho rằng sự chống đối là do “ác cảm” của một thiểu số người trên Net dành cho ông chứ không phải vì lý do chính trị.

2. Ông NNN không đồng ý về cách chống Cộng “kiểu” này. Không lẽ cộng sản có bao nhiêu ngày lễ trong năm là chúng ta phải tránh xa hết cả. Nếu trung tâm Asia không tổ chức show trong ngày 19 tháng 5 và gặp sự chống đối thì thế hệ thứ 2 đâu có ai biết đó là ngày sinh nhật cuả Hồ Chí Minh.

3. Trước đây khi ông làm MC tại Ba Lan và Tiệp Khắc những người tổ chức cũng gặp sự chống đối của Toà Lãnh Sự cộng sản về sự hiện diện của ông và Bằng Kiều.

Cuộc phỏng vấn ông “3N” được thực hiện bởi một “thế hệ trẻ”. Cô này “hưởng ứng” lời nói của ông 3N nhiệt tình và đồng ý rằng nếu không có sự chống đối về ngày 19 tháng 5 thì thế hệ của cô sẽ không ai biết rằng đó là ngày sinh của HCM (?)

Từ ngày Chủ Nhật, thư của ông 3N về vụ đại hội ca nhạc “Tình Ca Muà Xuân” trong ngày 30 tháng 4 tại Đức lại lập lại những điều này.

Trích: GIÁ KHÔNG CÓ TÔI, Nguyễn Ngọc Ngạn

Ông Sĩ Nguyễn, đại diện tờ Sài gòn Nhỏ tại Minnesota, là một bầu show chuyên nghiệp, tính tình hòa nhã, rộng rãi và lịch sự, nghệ sĩ ai cũng cảm mến. Ngoài việc tổ chức shows, Sĩ cũng thường tự nguyện phụ giúp các chương trình Hội Chợ Tết hoặc Đại Hội Thánh Mẫu, dù phải bay đi khá xa. Người ta cũng nhớ Sĩ Nguyễn từng làm show Cám Ơn Anh, thu được khá nhiều tiền cho thương phế binh QLVNCH.

Hằng năm, vào dịp Lễ Lao Động Quốc Tế (1 tháng 5), Sĩ hay làm show bên Âu Châu, bởi đây là cái weekend đầu tiên có nắng ấm sau những ngày dài mùa Đông.

Cách đây 3 năm, tức 2009, Sĩ tổ chức tour Âu Châu nhân dịp lễ Lao Động 1 tháng 5, trong đó có show tại Berlin đúng vào tối 30 tháng 4. Chẳng có ai đặt vấn đề vì ai cũng biết hôm sau là ngày nghỉ. Năm nay, 2012, Sĩ lại tổ chức tour Âu châu nhân dịp lễ lao động và mời tôi làm MC bên cạnh các nghệ sĩ Ý Lan, Đan Nguyên, Quốc Khanh, Nguyễn Hồng Nhung, Bằng Kiều, Minh Tuyết, Thúy Nga, Lê Tín và ban nhạc Hoàng Thi Thi. Đối với Âu châu thì đây là một show lớn, nhất là đem theo cả ban nhạc từ Hoa Kỳ.

Nghệ sĩ từ Mỹ gần như không có ai chịu đi Âu châu chỉ để hát một show. Có năm, tôi đi liên tục 12 shows vào dịp cuối năm. Sĩ cũng biết như thế, cho nên anh cố gắng thu xếp để ít nhất nghệ sĩ có được 3 shows: Ở Paris là thứ bảy 28. Ở Na-Uy là chủ nhật 29 và ở Berlin là thứ hai 30, giống như năm 2009 mà Sĩ đã làm. Sĩ trực tiếp phụ trách show Paris. Hai shows kia thì bán lại cho người địa phương.

Nhưng năm nay khác hẳn 3 năm trước mà chính Sĩ cũng không ngờ. Năm 2009, cũng ở Berlin vào ngày 30 tháng 4 thì mọi chuyện êm ả. Năm nay cùng ngày đó thì lại gặp sóng gió. Lý do chính là vì có Nguyễn Ngọc Ngạn! Nghĩa là người ta không chống show đó, mà là chống Nguyễn Ngọc Ngạn. Bởi nếu chống show thì 3 năm trước đã chống rồi!

Từ lâu, tôi vẫn biết trong cộng đồng có một số người rất đau khổ khi cứ phải nhìn thấy tôi trên sân khấu! Chính tôi cũng ngạc nhiên vì cứ tưởng mình làm văn nghệ đã 20 năm, đã là một khuôn mặt nhàm chán lắm rồi, thế mà vẫn có người theo dõi từng bước chân. Niềm mơ ước thầm kín của họ là tôi xuống khỏi sân khấu. Tôi đi làm văn nghệ cũng như người ta đi vào nhà máy, vào hãng xưởng, ở tuổi gần 70 có còn nghĩ gì đến danh vọng nữa đâu. Đi làm để sống chờ ngày về hưu thế thôi. Vậy mà cũng khó yên! Những người ngứa mắt vì tôi vốn không đông – bởi nếu đông thì tôi đã nằm nhà từ lâu rồi – nhưng vì cái diễn đàn internet là mảnh đất màu mỡ của thư nặc danh, cho nên nó thành đông, bởi một người có thể dùng cả chục, cả trăm bút hiệu để tạo một làn sóng đánh phá.

Thánh nhân xưa có câu: “Lòng ganh tị thường làm cho người ta trở nên nhỏ nhen và độc ác”! Điều này ai cũng thấy rõ trên những lá thư, những bài viết nặc danh. Họ dùng những lời lẽ thô tục, cộc cằn, quên cả tuổi tác và địa vị của mình, quên rằng mình đã có con cháu và hằng ngày vẫn nghiêm khắc dạy con cháu bài học ngay thẳng và đạo đức!

Hôm nay, tôi viết bài tâm sự này không nhắm vào những người đó. Tôi chỉ muốn viết để gửi đến quí khán giả và độc giả của tôi, những người bao nhiêu năm qua đã dành thiện cảm cho tôi, nhưng dịp này có thể bị… chơi vơi vì dư luận, khiến quí vị hiểu lầm.

Giờ này, Ban Tổ Chức, tức ông Sĩ Nguyễn, đã ra thông báo hủy bỏ show ngày 30 tháng 4 tại Berlin. Tôi rất tiếc không làm được show này. SĨ và anh em nghệ sĩ chắc cũng cảm thấy như tôi và nhất là tội nghiệp ông bầu show bên Đức đã bỏ ra một món tiền rất lớn, chưa kể mất uy tín với khán giả bên đó.

Tại sao tôi tiếc?

Từ sau khi tháp tùng phái đoàn đại diện người Việt vào Tòa Bạch Ốc đưa thỉnh nguyện thư và yêu cầu Mỹ can thiệp về nhân quyền tại VN, ca sĩ Quốc Khanh đi đâu cũng hát bài ANH LÀ AI của Việt Khang. Tuần rồi bên Úc, tôi đi chung với Quốc Khanh và Đan Nguyên, hai người song ca được khán giả nhiệt liệt ủng hộ. Sĩ nói với tôi là 3 shows Âu châu kỳ này, Quốc Khanh và Đan Nguyên cũng sẽ hát bài đó. Tôi triệt để ủng hộ và khuyến khích việc này. Đáng chú ý nhất là ở Berlin, nơi mà hơn 90% là khán giả miền Bắc, tôi muốn giới thiệu, giải thích về bài hát này trước khi Quốc Khanh hát. Hát bài này ở Mỹ thì là chuyện bình thường, bởi toàn khán giả Miền Nam. Hát bài này trước khán giả Miền Bắc mới quan trọng. Tôi đã chuẩn bị sẵn lời giới thiệu cẩn trọng bởi khán giả đều là những người sinh ra và lớn lên trong chế độ Cộng Sản trước đây. Bây giờ họ ở lại, làm quen với không khí dân chủ phương Tây, đây là dịp chúng ta đến gần với họ. Cũng vì đại đa số khán giả ở Berlin là người Miền Bắc nên trên poster không quảng cáo Quốc Khanh và chỉ in hình Quốc Khanh ở hai shows kia. Nhưng bầu show đã thỏa thuận trả thù lao cho Quốc Khanh ở cả 3 shows để anh hát ở cả 3 shows, coi như một chút gì gợi nhớ để ghi dấu ngày 30 tháng 4. Bây giờ thì mọi chuyện đã lỡ, ngược hẳn mọi dự tính của Ban Tổ Chức và nghệ sĩ. Thôi thì đành chờ dịp khác vậy!

Trong những trường hợp tương tự, có thể còn xẩy ra trong tương lại, tôi xin bạn đọc dành hai phút, bình tâm đặt ra một số câu hỏi, bạn sẽ thấy ngay được cái vô lý của luồng dư luận đầy ác tính:

Anh em nghệ sĩ cũng như Nguyễn Ngọc Ngạn, chẳng lẽ từ Bắc Mỹ xa xôi bay sang tận Bá Linh để làm một show vào ngày thứ hai, 30 tháng 4 rồi bay về? Đâu có đến nỗi ngớ ngẩn hoặc desperate quá như vậy?

Tôi viết gần 40 cuốn sách chống chế độ, chẳng lẽ bây giờ tôi phủ nhận hết, đốt đi hết, để đi làm 1 show cho sứ quán Việt Nam hay sao? Họ trả được bao nhiêu tiền?

Từ 3 năm nay, các bầu show trong nước mời tôi về liên tục. Mà không cần nói, bạn đọc cũng biết hiện nay thù lao trong nước trả rất cao, nhất là đối với tôi. Một khi tôi đã dám từ chối những quyền lợi lớn lao ấy, chẳng lẽ lại bay sang hát có một show cho sứ quán bên Đức hay sao?

Trung tâm Asia gây dựng tên tuổi bằng nhạc đấu tranh, nhạc lính, tạo được niềm tin lớn trong cộng đồng. Chẳng lẽ các ca sĩ Asia lại bán hết tên tuổi của mình và của trung tâm trong chốc lát để đi hát cho sứ quán VN?

Đối với chúng ta, văn nghệ có thể chỉ là giải trí. Nhưng với Cộng Sản thì không đơn giản như vậy. Bài bản lúc nào cũng bị kiểm duyệt. Nếu sứ quán VN có dính dáng xa gần đến show này thì họ có ngu gì mời ca sĩ Asia là những người chuyên hát nhạc lính? Họ có ngu gì mà mời tôi là tác giả hàng loạt truyện đả kích hoặc châm chọc họ?

Dù sao đi nữa, tôi cũng lấy làm tiếc là tôi đã nhận lời làm show này để gây phiền toái cho bầu show và nghệ sĩ. Bởi vì, giả như không có tôi, chắc chắn mọi chuyện đã êm xuôi, giống như ngày 30 tháng 4 năm 2009, show cũng diễn ra ngay tại Berlin mà không có một tiếng than phiền nào cả.

Nguyễn Ngọc Ngạn

(ngưng trích)

Ai ganh tị với Nguyễn Ngọc Ngạn?

Tôi không nghĩ tôi thuộc vào “thiểu số người rất đau khổ khi cứ phải nhìn thấy ông Nguyễn Ngọc Ngạn trên sân khấu!”“Lòng ganh tị thường làm cho người ta trở nên nhỏ nhen và độc ác”! vì diễn đàn Saigòn Nhỏ chắc chắn không phải là “mảnh đất màu mỡ của thư nặc danh, cho nên nó thành đông, bởi một người có thể dùng cả chục, cả trăm bút hiệu để tạo một làn sóng đánh phá.” Ngược lại là đàng khác, Tôi nghĩ số người “đau khổ” khi phải chứng kiến thái độ “mục hạ vô nhân” của ông Nguyễn Ngọc Ngạn về nhiều vấn đề khi ông làm MC trên sân khấu không phải là nhỏ. Nhưng ảnh hưởng của ông với tầng lớp bình dân, khán giả của những show ca nhạc mời ông làm MC không phải là không có. “Những lá thư, những bài viết nặc danh” chỉ trích ông không phải đương nhiên mà có. Khi biết khen “ông bầu” Sĩ Nguyễn là người tính tình hòa nhã, rộng rãi và lịch sự, nghệ sĩ ai cũng cảm mến, sao ông NNN không tự hỏi chính ông là vì sao mà có nhiều người ghét ông đến thế? Công việc của ông không phải là một công việc có nhiều người muốn cạnh tranh nên “nói xấu” ông vì sân khấu ca nhạc của Việt Nam tại hải ngoại không nhiều, MC quanh đi quẩn lại, không ông Ngạn thì lại ông Việt Thảo. Cầu thủ nào cũng vậy. Đá lâu vì quen sân, đâu có ai tranh dành với ông đâu mà ghen với tị. Những người “những lời lẽ thô tục, cộc cằn, quên cả tuổi tác và địa vị của mình” là ai vậy, thưa ông? Ai đã có con cháu và hằng ngày vẫn nghiêm khắc dạy con cháu bài học ngay thẳng và đạo đức mà còn thù ghét ông vì ganh tị vậy? Thế giới Internet tuy lồng lộng mà … hình như không ai thoát cả. Những email dùng lời lẽ thô tục để chỉ trích người khác sẽ bị lột mặt nạ và đào thãi ngay. Đó là lý do mà ngày nay với kỹ thuật tân tiến của Internet, Việt cộng cũng đã không trà trộn được vào thế giới ảo để hại uy tín và danh dự người Việt hải ngoại được. Vì những điện thư, những bài viết với loại ngôn ngữ thô tục, những bài ca tụng cộng sản sai sự thật, những diễn đàn bát nháo bị cho vào Spam ngay lập tức.

Theo như cuộc phỏng vấn của ông với cô “thế hệ trẻ” thì ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết ông không xử dụng Internet để tránh bận tâm với những điều chỉ trích ông. Vàng thật thì tại sao lại sợ lửa. Khi một “thiểu số” vì ganh tị mà đánh phá ông thì “đa số” ái mộ ông chắc sẽ không để cho “thiểu số” này được yên. Thế giới Internet là thế giới ảo mà lại rất thật. Không gì đáng ngại cho một kẻ vô lương bằng Internet. Vì chuyện xãy tận đâu đâu, chân trời góc biển nào thì cũng sẽ được phanh phui trong nháy mắt. Ngược lại, Internet không hại được người ngay bao giờ. Một bài viết sai về một sự kiện hay một nhân vật thường có ngay 10 bài viết phản biện. Ông Nguyễn Ngọc Ngạn có bao giờ tự hỏi tại sao “đa số” yêu thích, ái mộ ông không lên tiếng bênh vực khi ông bị công kích về những sai lầm của ông không?

Thực ra, lá thư trên cho thấy ông NNN không phải là một người minh mẫn hay sáng suốt. Câu trên, ông viết “hàng năm thì ông Sĩ vẫn tổ chức những show vòng Âu Châu” thì ngay bên dưới ông lại cho biết đây mới là lần thứ hai. Lần đầu là vào năm 2009. Tại sao ông không nghĩ rằng năm 2009 vì là lần đầu “đột xuất” nên đồng bào chưa kịp phát hiện. Cho đến lần này, lần thứ hai thì bị phản đối cũng là điều bình thường. Vã lại, như bài ông viết, đa số khán giả tại Berlin, Đức quốc là người ra đi từ miền Bắc nên có thể họ không bị “mẫn cảm” về ngày 30 tháng tư như đa số đồng hương tị nạn cộng sản chúng tôi. Tôi không dám dùng chữ chúng ta trong trường hợp này vì hình như tuy là một người tị nạn vượt biên tìm tự do tránh hiểm họa cộng sản nhưng ông NNN lại thấy việc ca nhạc, vui chơi trong ngày 30 tháng 4, ngày đau thương vủa toàn thể miền Nam Việt Nam lại là một điều bình thường. Đó mới là chuyện lạ!

“Chính tôi cũng ngạc nhiên vì cứ tưởng mình làm văn nghệ đã 20 năm, đã là một khuôn mặt nhàm chán lắm rồi, thế mà vẫn có người theo dõi từng bước chân. Niềm mơ ước thầm kín của họ là tôi xuống khỏi sân khấu. Tôi đi làm văn nghệ cũng như người ta đi vào nhà máy, vào hãng xưởng, ở tuổi gần 70 có còn nghĩ gì đến danh vọng nữa đâu. Đi làm để sống chờ ngày về hưu thế thôi. Vậy mà cũng khó yên! Những người ngứa mắt vì tôi vốn không đông – bởi nếu đông thì tôi đã nằm nhà từ lâu rồi”.

Làm nghề MC mà hình như ông Nguyễn Ngọc Ngạn lại quên đi mất ông là một người cuả đám đông, một nghệ sĩ trình diễn? Việc được mọi người chú ý, phê bình, yêu hay ghét đâu phải là một điều… lạ đối với một nghệ sĩ. Điều khác biệt khi sống dưới chế độ cộng sản và tự do là khi không thích thì không ai ép buộc được ta phải làm điều ta không thích. Nếu không thích nghe ông 3N hát, nghe ông 3N nói, không thích đọc truyện ma cuả ông thì người ta chỉ cần không mua vé đi xem show có sự hiện diện cuả ông, không đọc sách cuả ông mà không cần thiết phải… mơ ước thầm kín là muốn ông đi xuống khỏi sân khấu làm gì. Muốn ăn phở thì đi đến tiệm phở, muốn ăn cơm thì đi đến tiệm cơm. Một người thích ăn cơm thì không cần phải có một ước mơ thầm kín là một ngày nào đó, bà bán phở sẽ không còn nấu phở được nữa để mà vui. Đó là chưa kể, đôi khi đi dự một show ca nhạc chỉ vì yêu thích một nghệ sĩ. Khi chưa đến giờ trình diễn cuả người đó, phải nghe những điều nhảm nhí, những âm thanh không hợp tai thì cũng là chuyện bình thường, đâu có gì là lạ đến độ mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn phải quan trọng hoá “thiên tài” của ông đến thế. Dù gì, khi làm MC tức là một “nghệ sĩ” giới thiệu chương trình, ông cũng chỉ là một người cộng tác. Sai lầm của những người bầu show như ông Sĩ Nguyễn trong vụ này, hay của TT Thúy Nga với DVD Mẹ Việt Nam thì thiệt thòi mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn phải chịu chỉ là một cái “cát xê” cho một buổi trình diễn nhưng với những người tổ chức thì là những thiệt hại rất lớn. Những phát biểu “thông thái” cuả ông Nguyễn Ngọc Ngạn lại chính là những thùng xăng “phóng hỏa”, đổ dầu thêm vào lửa mà những ông bầu show phải gánh chịu! Khoan đề cập tới vấn đề chính trị, khoan nói về lằn ranh quốc cộng mà chỉ nói về cách ăn ở cuả ông trong những lúc dầu sôi, lửa bỏng này thì đủ thấy tại sao sau 20 năm làm văn nghệ, số người “không ưa” ông không phải là thiểu số! Sự thực là sự thực. Như đã nói, sau thông cáo chính thức cuả bầu Sĩ là sẽ hủy bỏ ngày trình diễn tại Berlin trong ngày 30 tháng 4, coi như hai show ở Pháp và Na Uy sẽ được yên. Nhưng sáng nay, sau khi cái Video Clip mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn “dạy về chống cộng” và đổ lỗâi show bị bể là do “lòng ganh tị” ông phá phách thì cả hai show trên cũng bị đe dọa theo. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản tại Âu Châu đang kêu gọi đồng bào tẩy chay cả hai show tổ chức vào ngày 28 và 29 tháng 4 tại hai thành phố Paris và Olso mặc dù vé đã bán hết, theo lời bầu Sĩ.

Tại sao không nên ca hát, liên hoan trong ngày 30 tháng 4 hay những ngày lễ lớn của CSVN?

Vì đảng cộng sản là kẻ thù của dân tộc Việt Nam. Ngày 30 tháng 4 không chỉ là một ngày đau buồn của riêng miền Nam mà là ngày đại hoạ của đất nước. Nhìn lại, những gì xãy ra cho Việt Nam ngày nay kể từ khi Việt cộng chiếm trọn đất nước: Chúng ta không chỉ mất đất, mất biển, mất đi chủ quyền đất đai vào tay Tàu Cộng mà tai hại hơn là sự tham ô và ngu xuẩn của bọn cán bộ cộng sản đã làm băng hoại đạo đức xã hội và xuy đồi luân lý của dân tộc Việt Nam. Nền giáo dục dựa trên căn bản lý lịch của bọn cộng sản đã, đang và sẽ tiếp tục đưa những thế hệ trẻ Việt Nam vào con đường mù chữ hay biết chữ mà như mù so sánh với mức độ dân trí của các quốc gia lân bang. Biết vậy nhưng thay vì thay đổi tình trạng giáo dục trong nước thì chúng lại cho con cái của chúng sang Hoa Kỳ … tị nạn về giáo dục. Chúng đã tạo ra những thế hệ trẻ vô cảm đến rợn người, không biết gì về lịch sử, về quá khứ đáng hãnh diện của tiền nhân nước Việt, về những đại họa mà đảng cộng sản Việt Nam đã gây ra cho dân tộc Việt Nam.

Khi ông giáo sư Việt Văn Đệ Nhất Cấp Nguyễn Ngọc Ngạn nói rằng ông không đồng ý với việc người Việt không cộng sản tránh tổ chức liên hoan ca nhạc trong ngày 30 tháng 4, trong những ngày Lễ cuả cộng sản thì thưa ông, ngày mà vợ con ông vượt biên rồi mất tích trên Biển Đông được ông ghi lại trong “những tác phẩm văn chương” của ông, ông có mời bạn bè, có tổ chức “tình ca” vì … đời ca hát ngày tháng cho người mua vui được không? Hay ngày đó, ông sẽ làm giỗ cho họ, sẽ thắp cho họ những nén hương, để người thân trong gia tộc của ông chia xẻ với ông nỗi đau thương của riêng ông mà đồng thời cũng là niềm đau của dân tộc. Đó chắc chắn sẽ là ngày duy nhất trong năm, ông sẽ tạm thời lánh xa những câu nói tục, những lời nói hàm hồ “cứ tưởng” là thông thái, là duyên dáng, xa lánh những thân thể lõa lồ của bầy ca nhi để nói với người thân về nỗi đau cuả ông dành cho đất nước, về cái đại họa đã đẩy thân nhân của ông ra Biển Đông mãi mãi không về. Trước ông, sau ông và cho đến bây giờ, mỗi thời, chúng ta đều phải nhỏ nước mắt khóc thương cho những người thân như thế. Thời trước 1975 thì là chuyện đấu tố, chuyện hộ lý, chuyện vào B, chuyện của nhà thơ Hữu Loan:

Nhưng không chết người trai khói lửa

Mà chết người gái nhỏ hậu phương

Tôi về không gặp nàng

Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tôi

Sau 1975 là thảm trạng vượt biên dành cho những phụ nữ Việt Nam hiền lành trên đường tìm tự do. Con số ước lượng là nửa triệu người Việt đã chìm sâu dưới lòng Biển Đông:

Em mặc làm chi màu áo trắng

Để anh nhìn thấy lại thêm thương

Em ơi sao nỡ chia lìa vội

Để lệ ai rơi mấy dặm đường

(Thơ Thụy Châu)

Rồi bây giờ là nạn bán gái ra nước ngoài dưới dạng nô lệâ lao động hay nô lệ tình dục. Ông đã gần 70 tuổi, sao ông lại hàm hồ khi đoạn trên thì viết “Tôi đi làm văn nghệ cũng như người ta đi vào nhà máy, vào hãng xưởng, ở tuổi gần 70 có còn nghĩ gì đến danh vọng nữa đâu. Đi làm để sống chờ ngày về hưu thế thôi; rồi đoạn dưới lại kết luận: Đối với chúng ta, văn nghệ có thể chỉ là giải trí. Nhưng với Cộng Sản thì không đơn giản như vậy. Bài bản lúc nào cũng bị kiểm duyệt. Nếu sứ quán VN có dính dáng xa gần đến show này thì họ có ngu gì mời ca sĩ Asia là những người chuyên hát nhạc lính? Họ có ngu gì mà mời tôi là tác giả hàng loạt truyện đả kích hoặc châm chọc họ?”

Thế thì ông giáo sư Việt Văn Đệ Nhất Cấp ơi, ông nghĩ sao về những “hiện tượng” mấy năm gần đây xãy ra cho giới nghệ sĩ ca nhạc vậy? Những “tác phẩm văn chương” của ông có “chống cộng” hơn ông Phạm Duy và tuyển tập Bầy Chim Bỏ Xứ của thập niên 80 thế kỷ trước không? Ai hát nhạc lính VNCH nhiều hơn các ca sĩ Chế Linh, Hương Lan? Ai đã đau khổ về vượt biên, về nỗi hạnh phúc khi được ca hát tự do ở hải ngoại hơn các ca sĩ Ý Lan, Thanh Tuyền? Không phải ho đều về nước trình diễn cả đấy sao? Nói gì đến những “ca sĩ Asia” mà ông đề cập đến. Đáng lẽ là một “người già 70” khi được mời “ca hát cho đời mua vui” trong ngày 30 tháng 4, ông phải là người nhắc nhỡ cho những “bầu show”, những ca sĩ trẻ tuổi hơn ông nhiều, biết về ngày này. Nhắc cho họ nhớ, nói cho họ biết về sự mất mát cuả riêng ông, về niềm đau của cả dân tộc Việt Nam khởi đi từ những ngày đau thương của lịch sử Việt Nam này. Ai có thể vui được trong ngày 30 tháng 4? Dù ở bên này hay bên kia chiến tuyến? Có nên nói cho thế hệ trẻ biết về tội ác của Hồ Chí Minh? Về những đại họa mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu từ khi Đảng CSVN thành lập. Những người Việt Nam có nên tổ chức liên hoan, ca nhạc cùng một thời điểm mà đảng cộng sản liên hoan? Riêng ngày 30 tháng 4 không chỉ quan trọng với Người Việt tị nạn cộng sản mà còn cả với những người ở miền Bắc Việt Nam. Đó là một ngày mà ngàn đời sau, lịch sử Việt Nam sẽ phải ghi lại: Đó là một ngày lịch sử đau thương cuả dân tộc Việt khi vì lợi ích chiến lược toàn cầu, Hoa Kỳ đã chọn một quyết định vô đạo đức khi quay lưng với một đồng minh mà trong 20 năm chiến tranh, họ đã đẩy ra làm thành trì để ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản. Hậu quả của cái “chiến lược” thua để thắng đó của người Mỹ đã gây di hại lâu dài cho đất nước Việt Nam của chúng ta không chỉ vài chục năm hậu chiến mà còn tồn tại nhiều thế hệ lâu hơn nữa.

Riêng đối với người Việt miền Nam mà Nguyễn Ngọc Ngạn là một thành phần thì chắc chắn đó không phải là ngày vui rồi. Tôi tin rằng đó là một thời điểm đánh dấu một “khúc ngoặc” của đời người – a turning point- mà tất cả Người Việt miền Nam cuả thời điểm 1975 đều hướng về đất nước dù chúng ta ở bất cứ nơi nào trên mặt đất này để tưởng nhớ lại những gì đã xãy ra cho chúng ta trong ngày tháng đó.

Tóm lại, khi thấy mình vẫn “ăn khách” thì xin ông Nguyễn Ngọc Ngạn cũng đừng vội kết luận rằng cái “thiểu số” phá “show” vì ganh tị với sự thành công “hoành tráng” của ông. Đa số người Việt thầm lặng sinh sống tại những phần đất tự do trên thế giới không ai bị trói tay, không ai bị lệ thuộc vào “đối phương“ tuyên truyền, không ai bị khích động bởi những phần tử “chống cộng quá khích” ồn ào trên bề mặt như ông nói đâu. Quan điểm không chấp nhận chế độ cộng sản của Người Việt nước ngoài phát sinh từ trái tim yêu nước mà không ai khuyến khích hay xóa bỏ được. Sống nơi xứ người, họ tiếp xúc với dân chủ, với tự do, họ không muốn “làm khổ nhau” hay “chế ra giặc để mà đánh” nhưng lại sẵn sàng nói lên sự thật, chống đối bất công, chống lại mọi chính sách vô nhân mà đảng cộng sản Việt Nam đã áp đặt cho toàn dân Việt từ khi chiếm trọn đất nước. Họ đã vạch mặt, đã chỉ tên những tên Việt gian len lõi trong cộng đồng đã và đang hành động có lợi cho cộng sản chỉ vì tiền. Những tên tuổi của bọn lãnh tụ cộng sản như Nguyễn Tấn Dũng, như Trương Tấn Sang, như Nguyễn Phú Trọng đã hiện nguyên hình thành những tên vô lại tham ô qua hình ảnh và sự việc phổ biến trên mạng lưới toàn cầu cho mọi người cùng biết.

Chẳng đặng đừng mà cộng đồng Người Việt hải ngoại mới phải có thái độ đối với những sai lầm về chính trị, về giá trị nghệ thuật mà ban tổ chức về những đêm văn nghệ đã vướng phải đó thôi. Chẳng đặng đừng mà Người Việt hải ngoại phải đối đầu với những “thiên tài” như Phạm Duy, như Trịnh Công Sơn. Nói gì đến “thiên tài” Nguyễn Ngọc Ngạn! Làm gì có chuyện ganh tị, đố kỵ với nghệ sĩ. Thích thì nghe, thì xem, không thích thì không nghe, không xem. Thế thôi. Trong cuộc phỏng vấn giữa ông và cô Hoàng Anh nói về quan điểm của ông trong việc tổ chức văn nghệ 30.4.2012 tại Berlin, ông Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết ông không xử dụng Internet nhưng ông lại dùng Internet để phổ biến bài viết của ông, video clip về quan điểm của ông khi nhận lời làm MC cho show “Tình Ca Muà Xuân” của ngày 30 tháng 4, 2012 tại Berlin. Do đó, hy vọng rằng từ nay về sau, ông già 70 Nguyễn Ngọc Ngạn sẽ không làm văn nghệ với thái độ của “một công nhân đi vào nhà máy” mà ông đã thừa nhận trong bài viết của ông. Vì nếu văn nghệ chỉ là một trò giải trí thì khi bị cho là “xướng ca vô loài” có phải là quần chúng đã vơ đủa cả nắm giới nghệ sĩ trình diễn không, thưa ông?

Ôi, những ngày cuối tháng 4 định mệnh? Ông Nguyễn Ngọc Ngạn giải thích “nhập nhằng” về ngày 30 tháng 4, ngày đau buồn cuả lịch sử dân tộc Việt Nam với ngày 1 tháng 5, ngày Quốc Tế Lao Động nên Âu Châu có một cuối tuần nghĩ lễ, thuận tiện cho tổ chức show. Tôi muốn nhắc với ông là ngày 29 tháng 4 năm ngoái, 2011, cả nước Anh ăn mừng đám cưới của hoàng tử William thì tổng thống Obama của Hoa Kỳ lợi dụng lúc thế giới chú ý vào sự kiện này để ra lệnh tấn công sào huyệt, nơi ẩn trú của Osama Bin Laden. Ngày 1 tháng 5, 2011 ngày Quốc Tế Lao Dộng mà ông Nguyễn Ngọc Ngạn đề cập tới cũng là ngày tên trùm khủng bố bị tiêu diệt. Có những định mệnh trùng hợp “không may” mà ngay cả hoàng gia nước Anh và hoàng tử William cũng phải chấp nhận là những tin tức về cuộc lễ thành hôn của hoàng tử William đã phải ngưng ngay mặc dù hoàng gia Anh đã cố tình tổ chức trọng thể để xóa tan những mây mù tồn tại từ cái chết cuả công nương Diana 15 năm trước đây, vì cái chết của Osama Bin Laden. Giới an ninh tình báo thế giới đang chạy đua để bảo vệ an ninh vì “sợ” tổ chức Al Qeada sẽ làm một “điều gì đó” để trả thù cho cái chết của tên trùm khủng bố trong ngày Quốc Tế Lao Động này. Ngày 1 tháng 5 từ nay sẽ không chỉ là ngày Quốc Tế Lao Động mà với thế giới Hồi Giáo, đó là ngày mà Bin Laden Osama bị Hoa Kỳ xử tử, là ngày mà thế giới tự do phải tăng cường an ninh, phải đề cao cảnh giác vì khủng bố Al Qeada.

Tóm lại, không ai ganh tị với một nghệ sĩ cả. “Thiên tài” âm nhạc quá cố như Micheal Jackson hay Whitney Houston cũng chỉ khiến người ái mộ giọng ca của họ ngậm ngùi vì sự kết thúc bi thảm của những nghệ sĩ mất phương hướng khi đối diện với danh vọng và tiền bạc. Ngược lại, khi bị phê bình, chỉ trích thì một nghệ sĩ chân chính phải chấp nhận và sửa đổi. Nếu lời phê bình sai thì chắc chắn đám đông sẽ phản biện lại ngay để bảo vệ những nghệ sĩ mà họ yêu thích. Có bao giờ ông Nguyễn Ngọc Ngạn nhìn lại “20 năm làm văn nghệ” của mình và tự hỏi tại sao ông không được yêu mến và kính trọng? Từ sự không được yêu mến này dành cho ông, ông đã làm hại những nhà tổ chức show hơn là làm lợi cho họ. Cái “assett” Nguyễn Ngọc Ngạn có phải đã đến lúc trở thành một thứ “liability” cho những bầu show?

Dù sao, khi ông bầu Sĩ Nguyễn đã hủy bỏ việc “bán giàn” ca sĩ trong ngày 30 tháng 4 năm nay tại Berlin thì Người Việt hải ngoại cũng không nên khe khắt, vì “giận” Nguyễn Ngọc Ngạn mà “chém thớt” ông bầu “đột xuất” trẻ tuổi này. Từ nay, chắc chắn “bầu show” Sĩ Nguyễn sẽ nhớ đời bài học này. Bài học về cách sống và làm việc trong lòng dân tộc, đau nỗi đau của dân tộc thay vì chỉ biết chạy theo công việc, theo lợi nhuận của thương trường.

Đào Nương

***********************************************************************************

From: Le Ngoc Tuy Huong [mailto:zathpd@aol.com]
Sent: Tuesday, April 24, 2012 3:09 AM
To: Zathpd@aol.com
Subject: LNTH mời đọc: Ý kiến về cái thơ của Ông Nguyễn Ngọc Ngạn

Kính thưa quý vị trưởng bối,
Thưa các anh, các chị,
Cùng các bạn,

Nhân theo dõi chuyện tổ chức đại nhạc hội tại Berlin vào ngày 30.4.2012, tôi có đọc được cái gọi là lá thư trần tình cùa nhà văn kiêm nhà giáo kiêm người điều khiển chương trình ( MC) : Ông Nguyễn Ngọc Ngạn.
Có rất nhiều điểm tôi thật không đồng ý với ông NNN nên tôi có bày tỏ ý nghĩ của mình và nhận được thêm ý kiến bổ túc của anh NTD.
Được anh NTD khuyến khích phổ biến, tôi xin mời quý vị trưởng bối , các anh, các chị và các bạn cùng đọc. (Những dòng chữ màu đỏ).
Chân thành đón nhận các ý kiến bổ túc những nhận xét khiếm khuyết hay sai lầm.
Trân trọng,

LNTH

========================

GIÁ KHÔNG CÓ TÔI

Nguyễn Ngọc Ngạn

Ông Sĩ Nguyễn, đại diện tờ Sài gòn Nhỏ tại Minnesota, là một bầu show chuyên nghiệp, tính tình hòa nhã, rộng rãi và lịch sự, nghệ sĩ ai cũng cảm mến. Ngoài việc tổ chức shows, Sĩ cũng thường tự nguyện phụ giúp các chương trình Hội Chợ Tế hoặc Đại Hội Thánh Mẫu, dù phải bay đi khá xa. Người ta cũng nhớ Sĩ Nguyễn từng làm show Cám Ơn Anh, thu được khá nhiều tiền cho thương phế binh QLVNCH.

Ông NNN giới thiệu thế này thì hại ông Sĩ rồi ! NNN nói ông Sĩ “là một bầu show chuyên nghiệp”. Việc ông tham gia tổ chức những chương trình từ thiện không có nghĩa là ông có tinh thần quốc gia, lại càng không thể chứng tỏ rằng ông có tinh thần chống cộng.
Một người có tinh thần Quốc Gia , không ai có thể vui mừng tổ chức Đại nhạc hội vào ngày tang đất nước.
Dù cho có là người vô cảm đi nữa, cũng phải biết ngày 30/4 đối với cọng đồng tỵ nạn là ngày không thể nào vui.

Chắc đây là phương thức của ” cứu cánh biện minh cho phương tiện” (La fin justifie les moyens). Tuy nhiên cũng cần biết, việc làm nào dù mang các sắc thái khác nhau, cũng đều hướng về một mục đích và một lúc nào đó tấm màn nhung sẽ hạ xuống để phơi bày cái sự thật .

Hằng năm, vào dịp Lễ Lao Động Quốc Tế (1 tháng 5), Sĩ hay làm show bên Âu Châu, bởi đây là cái weekend đầu tiên có nắng ấm sau những ngày dài mùa Đông.

Ông NNN cho rằng đây là weekendnắng ấm thì …xin thưa tại vùng Bắc Âu, tháng 5 có nắng ấm hay chưa thì còn phải xét lại. Theo truyền thống của dân địa phương thì chỉ sau ngày thánh Eisheilige ( tại Bắc Đức vùng Berlin là vào ngày 11.5 ) thì thời tiết mới coi là ấm.

Trích dẩn: http://de.wikipedia.org/wiki/Eisheilige

….In Norddeutschland gilt Mamertus (11. Mai) als erster Eisheiliger.

Thêm vào đó nếu nói rắng muốn lợi dụng “long Weekend” thì tuần lễ này không đúng mà thật ra phải là ngày thứ năm 17.5.12 hoặc ngày thứ hai 28.5.12. Vào thời điểm này thời tiết ấm áp, cuối tuần kéo dài vì ngày lể và không rơi vào tháng Tư tang tóc. Đúng là Thiên thời, Địa lợi, Nhân hoà. Người ở Châu Âu nhất là tại Đức, dù không là bầu Show chuyên nghiệp cũng biết rõ những ưu điểm này của tháng 5.

Cách đây 3 năm, tức 2009, Sĩ tổ chức tour Âu Châu nhân dịp lễ Lao Động 1 tháng 5, trong đó có show tại Berlin đúng vào tối 30 tháng 4. Chẳng có ai đặt vấn đề vì ai cũng biết hôm sau là ngày nghỉ. Năm nay, 2012, Sĩ lại tổ chức tour Âu châu nhân dịp lễ lao động và mời tôi làm MC bên cạnh các nghệ sĩ Ý Lan, Đan Nguyên, Quốc Khanh, Nguyễn Hồng Nhung, Bằng Kiều, Minh Tuyết, Thúy Nga, Lê Tín và ban nhạc Hoàng Thi Thi. Đối với Âu châu thì đây là một show lớn, nhất là đem theo cả ban nhạc từ Hoa Kỳ.

Nghệ sĩ từ Mỹ gần như không có ai chịu đi Âu châu chỉ để hát một show.

Dùng lý do này để bào chữa cho việc phải hát show ngày 30.4. thì thật vụng về quá !

Có hai chuyện để suy nghĩ:

1. Chính vì các nghệ sỹ từ Mỹ không chịu đi xa ngàn dặm chỉ vì một show, cho nên cần phải tổ chức nhiều show cho đáng công đi. Nguyên tắc thương mại này hợp lý và hợp tình.

Nhưng, (lại chữ nhưng quái ác) nếu chỉ tổ chức 1 show mà lại ngay vào ngày 30.4 thì lộ ngay cái tâm gian manh xảo trá tiếp tay cộng sản “ăn mừng ngày chiến thắng” cho nên “giả mù sa mưa” kẹp theo 2 shows tại nơi khác cho nhẹ tội và cho dễ xảo ngôn. Vấn đề đặt ra là 2 shows “phụ” này chắc chắn phải chi ra thì ít còn thu vô thì nhiều để cho người ta ham lợi mà “ôm” vào nhanh hấu làm tấm bình phong cho việc tổ chức show Berlin. Ông chủ lớn đứng sau phải một bàn tay đầy tài lực và thế lực mới có thể bao trọn gói: đó là Bộ ngoại giao cộng sản Việt Nam.

2. Tại sao các ca nhạc sĩ không dành ngày thứ hai 30.4 này để tham gia biểu tình quốc hận tại các nước Âu Châu rồi sau đó sẽ trình diển tiếp vào ngày 1.5 ? Làm như vậy thì đây là một chứng minh hùng hồn nhất rằng họ coi trọng ngày quốc hận, đứng chung chiến tuyến với người VN quốc gia tại Đức chống cộng sản. Họ còn có thể “chỉ ” cho nhóm người dân VN đến tứ miền Bắc sống tại Berlin sức mạnh của sự đoàn kết của người Việt Nam Quốc Gia trên thế giới trong việc chống lại kẻ thù chung cs , dù cho họ có phải vì một ngày không hát không được tiền mà còn phải bỏ tiền túi chi phí cho nhu cầu ăn ở của cá nhân mình. Chắc chắn họ lấy lại được sự ủng hộ và cảm tình của khán thính giả hải ngoại vốn lâu nay đã ê chề tình trạng một số đông ca nhạc sĩ bất chấp liêm sĩ, chịu luồn cúi đám cộng sản khát máu , ồ ạt về VN trình diễn, phản bội lại sự hy sinh của Quân Dân Cán Chính VNCH vị quốc vong thân, ngày nào đã đem xương máu bảo vệ cho đám này ở Sàigòn ăn no ngủ kỷ đàn hát kiếm cơm.

Nếu họ biết suy nghĩ và làm như trên, có lẽ họ sẽ gột rửa được cái danh xưng “xướng ca vô loài” do một số đồng nghiệp thất đức đã làm cho tất cả mang tiếng lây.

Có năm, tôi đi liên tục 12 shows vào dịp cuối năm. Sĩ cũng biết như thế, cho nên anh cố gắng thu xếp để ít nhất nghệ sĩ có được 3 shows: Ở Paris là thứ bảy 28. Ở Na-Uy là chủ nhật 29 và ở Berlin là thứ hai 30, giống như năm 2009 mà Sĩ đã làm. Sĩ trực tiếp phụ trách show Paris. Hai shows kia thì bán lại cho người địa phương.

“Hai shows kia (Na-Uy và Berlin) bán lại cho người địa phương” : Người địa phương là ai vậy ? ông/bà này có phải là người có “tinh thần” như ông Sĩ Nguyễn đã từng “tự nguyện phụ giúp các chương trình” như ông Sĩ Nguyễn đã làm không?

Nhưng năm nay khác hẳn 3 năm trước mà chính Sĩ cũng không ngờ. Năm 2009, cũng ở Berlin vào ngày 30 tháng 4 thì mọi chuyện êm ả. Năm nay cùng ngày đó thì lại gặp sóng gió. Lý do chính là vì có Nguyễn Ngọc Ngạn! Nghĩa là người ta không chống show đó, mà là chống Nguyễn Ngọc Ngạn. Bởi nếu chống show thì 3 năm trước đã chống rồi!

Cũng chẳng có gì khó hiểu cả, 3 năm trước không ai chống Đại nhạc hội Berlin ngày 30/4/2009 vì người ta nhìn thấy sự vô tình của người tổ chức. Năm nay không những người ta không chấp nhận sự vô tình tái diễn một lần nữa, và đặc biệt còn có sự đóng góp của một người từng “vượt biển tìm tự do tỵ nạn cộng sản ” như NNN thì người ta cần phản đối và đặt câu hỏi :
1. Liệu ông NNN với những “quen biết” từ nhiều năm nay có là cây cầu móc nối để ông Sĩ Nguyễn bán lại cho “người địa phương” chăng ?
2. Liệu ông NNN có hứa hẹn và trấn an ông Sĩ Nguyễn rằng : “3 năm trước anh đã làm rồi, có ai nói gì đâu, sao năm nay bán được tiền thế này, anh lại sợ”.

Ngoài ra qua đọan này còn cho thấy ông NNN đã tự đề cao quá đáng !

Cộng đồng quốc gia chống tất cả những ai làm lợi cho cộng sản việt Nam chứ không riêng gì ông NNN.

Từ lâu, tôi vẫn biết trong cộng đồng có một số người rất đau khổ khi cứ phải nhìn thấy tôi trên sân khấu! Chính tôi cũng ngạc nhiên vì cứ tưởng mình làm văn nghệ đã 20 năm, đã là một khuôn mặt nhàm chán lắm rồi,thế mà vẫn có người theo dõi từng bước chân. Niềm mơ ước thầm kín của họ là tôi xuống khỏi sân khấu.

Đúng, từ sau “Thúy Nga Paris 40 – Mẹ”, nhiều người không còn cảm tình khi thấy ông NNN trên sân khấu nữa. Nếu thái độ và ý thức chính trị của ông NNN vẫn minh bạch một lòng với tinh thần quốc gia, nghĩa là nếu “bộ mặt” của ông NNN không thay đổi thì làm gì có chuyện “nhàm chán khuôn mặt NNN” dù là 20 hay 30 năm cũng vậy. Sở dĩ người ta “theo dõi từng bước chân” của ông, vì muốn ngăn chặn không cho ông lộng hành trong việc tiếp tay với Việt gian cọng sản.

Ông nhầm rồi, NNN ạ. Khán giả không có “uớc mơ thầm kín” nào cả, họmuốn lôi ông ra khỏi đống bùn nhơ của cái hậu trường sân khấu nhuộm màu cờ máu. Nhưng ông vẫn làm ngơ, ngụp lặn trong đó, nên họ phải công khaivạch bộ mặt thật của ông ra.

Tôi đi làm văn nghệ cũng như người ta đi vào nhà máy, vào hãng xưởng, ở tuổi gần 70 có còn nghĩ gì đến danh vọng nữa đâu. Đi làm để sống chờ ngày về hưu thế thôi.

Đúng, ai cũng cần làm việc, ai cũng muốn có công ăn việc làm, nhưng người có liêm sỉ không vì miếng cơm manh áo mà bước vào nhà máy, vào hãng xưởng khi biết rằng sản phẩm của nhà máy của hãng xưởng đó đi ngược lại với quyền lợi của đồng bào.

Vậy mà cũng khó yên! Những người ngứa mắt vì tôi vốn không đông – bởi nếu đông thì tôi đã nằm nhà từ lâu rồi – nhưng vì cái diễn đàn internet là mảnh đất màu mỡ của thư nặc danh, cho nên nó thành đông, bởi một người có thể dùng cả chục, cả trăm bút hiệu để tạo một làn sóng đánh phá.

Ông nhầm rồi, số người ngứa mắt đông lắm chứ. Tại ông “mờ mắt” nên ông cho là “vốn không đông” đấy thôi.

Thánh nhân xưa có câu: “Lòng ganh tị thường làm cho người ta trở nên nhỏ nhen và độc ác”! Điều này ai cũng thấy rõ trên những lá thư, những bài viết nặc danh. Họ dùng những lời lẽ thô tục, cộc cằn, quên cả tuổi tác và địa vị của mình, quên rằng mình đã có con cháu và hằng ngày vẫn nghiêm khắc dạy con cháu bài học ngay thẳng và đạo đức!

Nguyên cả đọan này cho thấy sự trơ trẽn của tác giả.

Biết rõ vì sao người không thích ta nhưng ta vẫn cứ phớt tỉnh ăng lê làm tiếp chuyện quấy, theo chân bọn phỉnh nịnh kẻ ác vì chén cơm manh áo, như thế thí còn chi liêm sĩ hở trời?

Chính những lời tâm tình này cho thấy quan niệm đạo đức làm người của ông NNN.

Hôm nay, tôi viết bài tâm sự này không nhắm vào những người đó. Tôi chỉ muốn viết để gửi đến quí khán giả và độc giả của tôi, những người bao nhiêu năm qua đã dành thiện cảm cho tôi, nhưng dịp này có thể bị… chơi vơi vì dư luận, khiến quí vị hiểu lầm.

Cám ơn thiện ý của ông. Với những người đã từng có thời gian dành thiện cảm cho ông, ông không cần viết gì cả. Ông hãy chứng tỏ bằng thái độ và hành động của mình. Chúng tôi không hiểu lầm nhưng quả thật là chúng tôi chơi vơi khi thấy một con người học thức như ông, kinh nghiệm bản thân không thiếu, mà sao không nhìn ra sự thực để tự hỏi tại sao ngày nay chúng tôi không còn thiệm cảm với ông nữa.

Giờ này, Ban Tổ Chức, tức ông Sĩ Nguyễn, đã ra thông báo hủy bỏ show ngày 30 tháng 4 tại Berlin. Tôi rất tiếc không làm được show này. SĨ và anh em nghệ sĩ chắc cũng cảm thấy như tôi và nhất là tội nghiệp ông bầu show bên Đức đã bỏ ra một món tiền rất lớn, chưa kể mất uy tín với khán giả bên đó.

Tại sao tôi tiếc?

Từ sau khi tháp tùng phái đoàn đại diện người Việt vào Tòa Bạch Ốc đưa thỉnh nguyện thư và yêu cầu Mỹ can thiệp về nhân quyền tại VN, ca sĩ Quốc Khanh đi đâu cũng hát bài ANH LÀ AI của Việt Khang. Tuần rồi bên Úc, tôi đi chung với Quốc Khanh và Đan Nguyên, hai người song ca được khán giả nhiệt liệt ủng hôm. Sĩ nói với tôi là 3 shows Âu châu kỳ này, Quốc Khanh và Đan Nguyên cũng sẽ hát bài đó. Tôi triệt để ủng hộ và khuyến khích việc này. Đáng chú ý nhất là ở Berlin, nơi mà hơn 90% là khán giả miền Bắc, tôi muốn giới thiệu, giải thích về bài hát này trước khi Quốc Khanh hát. Hát bài này ở Mỹ thì là chuyện bình thường, bởi toàn khán giả Miền Nam. Hát bài này trước khán giả Miền Bắc mới quan trọng. Tôi đã chuẩn bị sẵn lời giới thiệu cẩn trọng bởi khán giả đều là những người sinh ra và lớn lên trong chế độ Cộng Sản trước đây. Bây giờ họ ở lại, làm quen với không khí dân chủ phương Tây, đây là dịp chúng ta đến gần với họ. Cũng vì đại đa số khán giả ở Berlin là người Miền Bắc nên trên poster không quảng cáo Quốc Khanh và chỉ in hình Quốc Khanh ở hai shows kia. Nhưng bầu show đã thỏa thuận trả thù lao cho Quốc Khanh ở cả 3 shows để anh hát ở cả 3 shows, coi như một chút gì gợi nhớ để ghi dấu ngày 30 tháng 4. Bây giờ thì mọi chuyện đã lỡ, ngược hẳn mọi dự tính của Ban Tổ Chức và nghệ sĩ. Thôi thì đành chờ dịp khác vậy!

Đọc xong đọan này cho thấy ông NNN còn rất ngây thơ và “đánh giá quá thấp” cộng đồng người Việt tại Đức có xuất xứ từ miền Bắc XHCN (xin phân biệt rõ tại Đức có 2 cộng đồng, danh xưng nào thiếu các chữ như là tị nạn, tị nạn cộng sản, quốc gia thì đây là những người Việt sống lại Đức sau khi bức tường Bá Linh hay các nước CS đông âu sụp đỗ, hoặc họ là những “du sinh” mà theo danh từ VNCH gọi là du học sinh).
Chỉ với sự việc ca sĩ Quốc Khanh hát bài Anh là ai ? tại Berlin, ông NNN nghĩ rằng có thể “khai tâm, dạy dỗ” được “đại đa số khán giả ở Berlin là người Miền Bắc” ( trích chữ của NNN)?
Nếu nói là ông NNN chỉ muốn đánh tiếng chuông thức tỉnh họ thì hơi muộn rồi ông NNN ạ, vì người VN tại Đức không xa lạ gì với Việt Khang. Bài “Anh là ai” đã tràn đầy trên net, thậm chí các em bé còn hát đến nỗi một ca sĩ Đức đã dịch ra tiếng Đức và sẽ hát vào ngày 28.4.12 tại Frankfurt nhân cuộc biểu tình tưởng niệm Quốc Hận 30.4. Một người ngoại quốc còn biết tôn trọng sự đau khổ của VN và muốn góp phần với cộng đồng người Việt Quốc Gia trong khi đó một nhóm người VN lại có thể ca hát vui chơi, chà đạp ngày quốc hận của đất nước mình.
Ai là người “ăn mừng” ngày 30.4?
Xin thưa ,
chỉ có cộng sản Việt Namvà bè lũ Việt gian ẩn mình ở hải ngoại theo đóm ăn tàn.

Ngoài ra ông NNN để lộ cái sơ hở khi cho biết không dám in quảng cáo có Quốc Khanh. Xin hỏi vì sợ ai? Sợ cái gì? Như vậy có đáng tin khi nói là việc tổ chức ca nhạc này không có sự nhúng tay của tòa đại sứ việt cộng?

Trong những trường hợp tương tự, có thể còn xẩy ra trong tương lại, tôi xin bạn đọc dành hai phút, bình tâm đặt ra một số câu hỏi, bạn sẽ thấy ngay được cái vô lý của luồng dư luận đầy ác tính:

– Anh em nghệ sĩ cũng như Nguyễn Ngọc Ngạn, chẳng lẽ từ Bắc Mỹ xa xôi bay sang tận Bá Linh để làm một show vào ngày thứ hai, 30 tháng 4 rồi bay về? Đâu có đến nỗi ngớ ngẩn hoặc desperate quá như vậy?

– Tôi viết gần 40 cuốn sách chống chế độ, chẳng lẽ bây giờ tôi phủ nhận hết, đốt đi hết, để đi làm 1 show cho sứ quán Việt Nam hay sao? Họ trả được bao nhiêu tiền?

– Từ 3 năm nay, các bầu show trong nước mời tôi về liên tục. Mà không cần nói, bạn đọc cũng biết hiện nay thù lao trong nước trả rất cao, nhất là đối với tôi. Một khi tôi đã dám từ chối những quyền lợi lớn lao ấy, chẳng lẽ lại bay sang hát có một show cho sứ quán bên Đức hay sao?

Câu trên ông hỏi chúng tôi “Họ trả được bao nhiêu tiền ?”. Câu dưới ông viết “thù lao trong nước (hay tòa đại sứ VC cũng thế) trả rất cao, nhất là cho ông”. Vậy chúng tôi hỏi ông : “Giá của ông là bao nhiêu?” VC có thừa tiền để mua hết sách của ông rồi đem đốt. Ông hãy cho biết giá của ông đi, chúng có thừa tiền để mua đứt ông và sẽ đốt cháy ông khi ông hết xài. Mà có lẽ cũng sắp đến ngày ông hết được chúng xài rồi.

– Trung tâm Asia gây dựng tên tuổi bằng nhạc đấu tranh, nhạc lính, tạo được niềm tin lớn trong cộng đồng. Chẳng lẽ các ca sĩ Asia lại bán hết tên tuổi của mình và của trung tâm trong chốc lát để đi hát cho sứ quán VN?Câu trả lời không khó, tòa đại sứ VC đâu có ra mặt để các ca nghệ sĩ nhận diện mà rút lui. Bọn chúng vừa ngụy trang khéo léo vừa cho “cò mồi” và nhất là một số ca nghệ sĩ đàn em nhìn thấy có “chú Ngạn” làm bình phong rồi.

– Đối với chúng ta, văn nghệ có thể chỉ là giải trí. Nhưng với Cộng Sản thì không đơn giản như vậy. Bài bản lúc nào cũng bị kiểm duyệt. Nếu sứ quán VN có dính dáng xa gần đến show này thì họ có ngu gì mời ca sĩ Asia là những người chuyên hát nhạc lính? Họ có ngu gì mà mời tôi là tác giả hàng loạt truyện đả kích hoặc châm chọc họ?

Họ không ngu đâu, thưa ông. Nếu lần này họ “tung lưới” kéo được các ca sĩ đấu tranh của Asia (vì vô tình) đến hát cho show này do họ chủ mưu thì bao nhiêu tiền họ cũng sẵn sàng bỏ ra. Vì sau đó chỉ cấn một vài bài báo “ném đá giấu tay” họ sẽ đốt cháy hêt các ca sĩ của Asia và đốt luôn Asia nữa.

Ai sẽ được lợi khi Asia biến mất ?

Dù sao đi nữa, tôi cũng lấy làm tiếc là tôi đã nhận lời làm show này để gây phiền toái cho bầu show và nghệ sĩ. Bởi vì, giả như không có tôi, chắc chắn mọi chuyện đã êm xuôi, giống như ngày 30 tháng 4 năm 2009, show cũng diễn ra ngay tại Berlin mà không có một tiếng than phiền nào cả.

Nguyễn Ngọc Ngạn

20/4/2012

Tóm lại qua lá thư này tác giả chỉ muốn nói : “Hỡi những kẻ công kích ta, các người đã làm một tội lỗi, ngăn cản ta, không cho ta làm một chuyện có ý nghĩa cho đất nước.”

Ô hô ! Thật tội nghiệp cho ông NNN!

LNTH

Advertisements
This entry was posted in Thời Sự Hải Ngoại, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s