J.B Nguyễn Hữu Vinh – Thư gửi người em trong nhà tù

palusleson.jpg

  • Paulus Lê Sơn thân mến

Anh vừa nhận được tin mẹ em đang hấp hối trên giường bệnh, anh gửi em mấy dòng này.

Kể từ cuộc điện thoại dang dở cuối cùng em gọi cho anh đến nay, em bị bắt bí ẩn và rồi cách biệt, chưa có một cơ hội nào để gặp lại em. Dù không gặp lại, nhưng hình ảnh em vẫn chưa khi nào nguôi trong trái tim mọi người.

Mọi người nhớ em không chỉ bởi những việc em đã làm, những hi sinh của em khi đã dấn thân cho sự thật và công lý, người ta còn nhớ em bởi những hoàn cảnh khắc nghiệt riêng em mà em đã chấp nhận, chịu đựng và vượt qua.

Anh đã về quê em khá nhiều lần, quê hương của Thánh Lê Bảo Tịnh – giáo xứ Trinh Hà thuộc Giáo phận Thanh Hóa. Có về đó mới thấy rằng cuộc “cách mạng tư tưởng và văn hóa” của đảng ta đã thắng lợi giòn giã ở nhiều nơi mà quê em là điển hình. Cũng có về đó, mới thấy được sự trưởng thành và hi sinh của em dấn thân cho những công việc chung, sự nghiệp chung là lớn lao đầy nhọc nhằn, vất vả. Một giáo xứ lâu đời, một nơi có đền Thánh tử đạo, nay số người theo đạo chỉ còn lác đác. Việc tồn tại một giáo xứ, một cơ sở của Giáo hội ngày nay chắc sẽ không bao giờ có nếu không có những giáo dân kiên định, vững vàng đầy hi sinh như ông ngoại em.

Biết em chưa lâu, gặp em chưa nhiều lắm nhưng để lại trong anh là hình ảnh của một thanh niên có những suy tư về việc chung, về giáo hội, đất nước và chấp nhận hi sinh vì Sự thật, Công lý. Nhớ những ngày sự kiện Tam Tòa của Giáo phận Vinh, em đã cố gắng thật nhiều để hiệp thông với các nạn nhân để nói lên sự thật ở đó và tinh thần của giáo dân GP Vinh. Những ngày sự kiện Đồng Chiêm xảy ra, em là một trong những người đầu tiên có mặt để sẻ chia với các nạn nhân. Rồi nhiều biến cố khác nữa, ít khi em từ nan, ít khi em bỏ cuộc.

Người ta còn nhớ hình ảnh em bên những thai nhi, bên những hành trình bảo vệ sự sống, chống lại cái ác, cái vô cảm của xã hội và đi giải quyết các hậu quả của những cuộc ăn chơi trác táng cho những ai đó là sản phẩm của đạo đức xã hội suy đồi.

Sơn thân mến

Anh biết rằng nếu cũng như những thanh niên khác chiếm đa số trong xã hội hiện nay, lớn lên lo chăm chăm cho mình cuộc sống vật chất, hưởng thụ mặc cho mọi sự xung quanh suy đồi, mặc cho giáo hội và xã hội lâm nguy, thì em cũng có thể tạo cho minh một cuộc sống không vất vả đến vậy. Nếu như em cũng nhiễm thói bịt mắt, che tai để yên ổn cho riêng bản thân mình với não trạng ích kỷ, thì đâu đến nỗi em chịu những vất vả như hôm nay.

Anh biết rằng, nhiều khi, những trăn trở của em không chỉ vì hoàn cảnh, vì cuộc sống xã hội mà thẳm sâu tự trái tim mình em băn khoăn, lo lắng cho Giáo hội, em phân vân khi bước những bước khó khăn trên bước đường Sự thật – Công Lý. Những bước đường đó em phải trả giá bằng sự khó khăn, thiếu thốn, sự hi sinh của riêng mình. Không chỉ có thế, em còn phải oằn lưng chống lại những lời chói tai, dị nghị ngay trong gia đình, làng xóm và ngay cả trong giáo hội.

Nhưng, đó là sự trả giá cần thiết và cần phải chấp nhận khi em xác định được mục tiêu phía trước của mình là Thiên Chúa, ngài là Đường, là Sự thật và là Sự sống để nhắm tới và bước đi bằng những hành động, lời nói, bài viết của mình.

Tất cả để sự thật được sáng tỏ, để những nạn nhân có tiếng nói.

Thế rồi, anh còn nhớ ngày 3/8/2011, buổi trưa hôm đó, cuộc gọi qua điện thoại của em báo cho anh biết em đang gặp một nhóm người lạ mặt, cuộc gọi dở dang và em biệt tích đến nay. Nhóm người đó đã bắt cóc em khi em chưa kịp có ai bên cạnh.

Gia đình em bàng hoàng, bạn bè em ngạc nhiên, người yêu em ngơ ngác. Người ta có thể kết cho em muôn vàn thứ tội tùy thích, hẳn em đã biết rồi, ở ta muốn ai có tội gì mà chẳng được. Còn anh, anh biết rằng đã đến lúc em phải chấp nhận trả giá cho việc nói lên Sự thật và Công Lý, điều mà ở đất nước này người ta đã không thích từ lâu.

paulusleson1.jpgpaulusleson2.jpg

Paulus Lê Sơn thân mến

Mẹ em, người phụ nữ quê mùa đã một thân một mình nuôi em lớn khôn, được học hành trong hi vọng. Giờ đây đang nằm hấp hối trên giường bệnh vẫn mỏi mòn ngóng tin em.

Còn em, em vẫn biệt tăm, ở trong nhà giam lạnh lùng kia, em có biết?

Anh gửi qua làn gió đông lạnh buốt hôm nay thổi vào trong đó cho em những lời này, ở đó em hãy cùng anh và mọi người cầu nguyện cho mẹ em. Cầu xin Chúa thương để mẹ em vượt qua khó khăn, đau khổ này để sống, để chờ ngày em về như lòng mẹ em đã mong ước từ những ngày ẵm em trên tay, một mình nuôi em khôn lớn đến hôm nay.

Cũng qua đây, anh muốn nhắc em rằng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, mọi người vẫn bên em trong sự hiệp thông của mọi tín hữu là con cái Chúa.

Xin Chúa Hài Đồng sẽ đến và mang bình an đến sớm cho em, cho gia đình, cho giáo hội và đất nước chúng ta.

Hà Nội, ngày chuẩn bị mừng Chúa Giáng sinh 2011

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Advertisements
This entry was posted in Trong Nhà Ngoài Phố. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s