Kiến Đen-PV bà Hoàng Lan Chi về vài nhân vật liên quan đến Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ

Phỏng vấn bà Hoàng Lan Chi về vài nhân vật liên quan đến
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ

LGT: xin giới thiệu bài phỏng vấn Bà Hoàng Lan Chi của Kiến Đen về vài nhân vật liên quan đến CDNVQGHK như ông Nguyễn Văn Tánh, Nguyễn Văn Tần, Nguyễn Kinh Luân, TS Hà văn Hải và Kim Âu.

Gồm bài phỏng vấn Bà Hoàng Lan Chi và 3 phụ lục: phụ lục hình ảnh CDNVQGHK vào Quốc Hội năm 2009, bài phỏng vấn về đại hội của CDNVQGHK năm 2006 và bài tham luận của Andy Nguyễn Xuân Hùng ( Khoảng cách giữa quá khứ và tương lai)

*****************************

1, Hỏi: cho biết vì sao chị tìm hiểu về Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ?
Đáp: tôi nhận thấy đây là một tổ chức đã quy tụ được 52 Tổ Chức Cộng Đồng khắp Hoa Kỳ thì về một phương diện nào đó coi như có “tầm vóc”. Đáng tiếc là họ không hoạt động gì được nhiều vì bị giới hạn bởi hiến chương cũ. Vì thế khi nghe nói có dự thảo hiến chương mới để CDNVQGHK hoạt động thực sự, tôi rât quan tâm.

2, Hỏi: cảm tưởng của chị khi xem 10 youtube về “ ngày tu chính hiến chương”?
Đáp: tôi thấy lạ trước thái độ của ô Tánh, Tươi, Hữu, Hội, Châu Ngọc An, bà Lê Lam Ngọc và sau đó khi tìm hiểu thêm thì không lạ nữa. Đã có âm mưu thì cứ thế họ đi theo âm mưu đó, chà đạp tất cả.

3, Hỏi: quan hệ của chị với ông Nguyễn Văn Tánh và Nguyễn Văn Tần?
Đáp: tôi ở VA từ 2004, lúc đó ông Nguyễn Văn Tần là Chủ tịch Tổ Chức Cộng Đồng và tôi là phóng viên của đài Việt Nam Hải Ngoại, chủ biên chương trình (vừa phát thanh vừa truyền hình) “Trò Chuyện Với Lan Chi”. Tôi phỏng vấn ông Tần vào các ngày 30/4 hay các lễ đặc biệt. Từ ông Tần, tôi quen ô Tánh. Tôi phỏng vấn ô Tánh để kêu gọi quyên góp cho Ngày Văn Hoá Quốc Tế ở NY. Từ 2006, bận bịu công việc ở cơ quan nên tôi không phỏng vấn thường xuyên cho đài Việt Nam Hải Ngoại nữa.

4, Hỏi: sau đó chị có tiếp tục giao thiệp với hai ông này?
Đáp: với Tần, vẫn tiếp tục. Với Tánh, có nhưng không nhiều như Tần.

5, Hỏi: chị nhận xét gì về ông Nguyễn Văn Tần?
Đáp: Tần nóng nẩy nhưng không thủ đoạn, không hại anh em. Nhiều người nói ô Tần hay chửi thề nhưng với cá nhân tôi thì chưa bao giờ. Tuy vậy Tần là người biết phục thiện. Nếu lỡ “cãi nhau to tiếng” với tôi, thì một lúc sau Tần gọi lại xin lỗi. Hay nếu tranh luận đến cùng, Tần cũng chịu nhận mình sai. Tại Hoa Thịnh Đốn nhiều người không thích Tần vì cái tính nóng đó nhưng cá nhân tôi, tôi nghĩ rằng hoàn cảnh đặc biệt của cộng đồng hải ngoại thì cần người làm việc và khi làm việc chung thì không lý tới tiểu tiết. Nói rõ hơn, nếu ngày xưa, một người hoạt động chính trị thì phải 1,2,3. Bây giờ, là cựu quân nhân, xuất phát từ lòng yêu nước (tôi được biết ô Tần cũng đã tham gia Việt Tân những ngày đầu cũng vì ôm mộng quang phục quê hương) thì ô Tần đã hoạt động đắc lực cho công cuộc chống cộng ở tuyến đầu là vùng Hoa Thịnh Đốn. Tôi bỏ qua tiểu tiết “tính nóng, hay chửi thề” của Tần. Nhưng tôi có góp ý ông Tần phải bỏ tật chửi thề. Qua mấy năm tôi thấy ô Tần đã “sữa chữa” rất nhiều. Đặc biệt trong 10 youtube tôi thấy ông hoàn toàn không nóng nẩy dù bị “phục kích bất ngờ”, bị “đánh xa luân chiến”. Tôi còn có cảm tưởng Tần hơi “hiền” trước “nanh vuốt thủ đoạn” của ô Tánh.

6, Hỏi: ông Tần đã làm được những gì khi ông là Chủ tịch TCCĐ ( VA, DC và MD)?
Đáp: Ngoài những cái bình thường như các ngày Quốc Hận, Ngày Quân Lực, ông Tần đã thành công trong ngày chống Phan Văn Khải. Năm đó biểu tình ở DC lớn. Tôi nghe nói đảng Việt Tân đòi biểu tình chung nhưng Tổ Chức Cộng Đồng cương quyết khi yêu cầu họ không được sử dụng y phục hay cờ xí riêng. Trong lúc biểu tình, vì tôi đang bận phỏng vấn người biểu tình nhưng có nghe ồn ào lúc phái đoàn Khải ra ngoài và đoàn biểu tình định hành hung. Lúc nghe tin tôi đã thoáng nghĩ “Chết thật, hành hung là vi phạm luật pháp Hoa Kỳ”. Tôi cũng nghe đồn đảng phái nọ trà trộn và định “hành hung” thật nhưng bên Tổ Chức Cộng Đồng đã kịp thời ngăn chặn. Tuy vậy sau đó cảnh sát Hoa Kỳ cũng đã không cho chúng ta đến sát hàng rào Toà Bách Ốc như trước nữa mà phải ở bên kia đường. Ngoài ra tôi nhớ tôi còn phỏng vấn Tần khi ông thành công trong hai vụ: đặt tên đường cho Ngũ Hổ Tướng trong Trung Tâm Eden và đường Saigon cho đại lộ ngay trước Eden . Một vài vụ dính líu đến “lằn ranh quốc cộng” cũng được ô Tần lên tiếng ngay. Vd vụ phim “Mùa len trâu” khi chiếu đã không xoá dòng chữ “hợp tác với Xưởng phim Giải Phóng..”, hay vụ một tổ chức văn học nghệ thuật đã để ca sĩ Thu Phương hát nhạc TCS với bài “ trên hai vai ta mang vầng Nhật Nguyệt”…Nói chung Tần là người chống cộng mạnh, quyết liệt, không thủ đoạn và vì thế cá nhân tôi luôn yểm trợ ô Tần. Tuy nhiên nếu ngày nào Tần phản bội chính nghĩa cờ vàng, tôi cũng sẽ chống Tần quyết liệt!

7, Hỏi: TCCĐ Hoa Thịnh Đốn đã có gia nhập Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ chưa và vì sao không hoạt động nữa?
Đáp: theo tôi được biết, TCCĐ VA , DC và MD đã gia nhập từ lâu và ông Trần Nhật Thăng là sáng lập viên. Năm 2006, khi làm Chủ Tịch Hoa Thịnh Đốn thì ông Tần chỉ tiếp nối mà thôi. Năm sau, nhóm khác lên thay thế. Họ đối nghịch với ô Tần nên họ lặng lẽ không kèn không trống chả tham gia Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ. Thái độ này theo tôi rất trẻ con, đã chứng tỏ sự không trưởng thành trong hoạt động cộng đồng. Họ đã không tôn trọng những gì người tiền nhiệm đã làm. Tôi không thích nhóm này. Năm 2006 khi tổ chức bầu cử, họ đã có vẻ như “gian lận” và đã gây tranh cãi, thưa kiện sau bầu cử. Trước đó họ “đẻ” ra vô số tổ chức hội đoàn để kiếm phiếu. Ô Tần là người hùng hục làm và bận bịu với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ nên không đủ thì giờ, thủ đoạn và đủ người để ứng phó. Sau bầu cử cũng thưa kiện và cuối cùng đành xếp xó. Đỗ Hồng Anh là chủ tịch hiện nay và đã có vài hành vi mà chúng tôi lên án nhưng ông ta rất “lỳ lợm”, đó là việc ông ta yểm trợ cho cặp vợ chồng Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc mặc dù “vụ đài Việt Nam Hải Ngoại” (vài vị Giám Đốc giao du mật thiết với Đệ Tam Tham Tá của Tòa Đại Sứ VC đặc trách liên lạc với người nước ngoài Nguyễn Sĩ Tuệ) đã rành rành với đủ chứng cớ. Việc thứ hai là VTV4 phát hình ở Hoa Thịnh Đốn triền miên từ 2009 đến 2011 và … chúng tôi mỉa mai phải chăng Đỗ Hồng Anh “nhờ” Trung Cộng dẹp dùm? (Liên Hội CCS gửi bản tin ra báo rằng Trung Cộng đã cướp VTV4 nên chúng tôi mới biết!).

8, Hỏi: còn về ông Nguyễn Văn Tánh?
Đáp: ô Tánh ở NY khác tiểu bang nên tôi không biết nhiều dù ô Tánh thường xuyên đến DC. Tôi quen qua Tần. Năm 2006, tôi dự đại hội của CDNVQGHK năm 2006 tại NY, trục trặc vài thứ thì khi gọi, Tánh đều trả lời tử tế. Lý do, trước đó tôi cũng từng yểm trợ Tánh trong phỏng vấn để kêu gọi cho ngày Văn Hoá Quốc Tế. Năm 2007, tôi gọi cho Tánh báo tin con gái tôi từ Úc sẽ ghé NY. Tánh vui vẻ bảo rằng nói nó liên lạc với Tánh, Tánh sẽ thu xếp đưa nó đi chơi NY. Nhưng cuối cùng con gái tôi đi với bạn nó và không gọi Tánh. Trước kia tôi đối với ô Tánh thì bình thường nhưng khi chứng kiến vụ “cựu Tướng Lý Tòng Bá”, chứng kiến hành động giựt micro từ Tần (mà take2tango nói ngược ngạo là Tần giựt của Tánh!), tôi hơi mất cảm tình. Và năm nay 2011, xem 10 youtube tôi thấy thất vọng về Tánh.

9, Hỏi: vì sao năm đó ông Tánh không ứng cử?
Đáp: tôi nghĩ trước đó đã xảy ra vụ “Cựu Tướng Lý Tòng Bá” rồi, lâu quá tôi không nhớ chi tiết nên năm 2006, ô Tánh không ra ứng cử một chức vụ nào của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ cả. Dường như ông Nguyễn Văn Tánh đã “sắp xếp” cho Cựu Tướng Võ Tòng Bá đọc diễn văn trong Lễ Khai Mạc. Sự việc lộ trước ngày đại hội vì Tướng Bá dính líu một tổ chức có tên Việt Nam Foundation gì đó. Mọi người biểu quyết và vụ đó đã xong. Bất ngờ, trong dạ tiệc sau đại hội, thì “dường như” ông Nguyễn Văn Tánh lại “sắp xếp” và thay vì ông Trương Ngọc Tích, CT Hội Đồng Giám Sát, người cao niên nhất đọc diễn văn mở đầu thì lại là người ngoài, Cựu Tướng Lý Tòng Bá. Vụ này cũng do Nguyễn Văn Tánh gây “bất ngờ” cho Nguyễn Văn Tần và ô Tần đã bỏ ra ngoài, sau đó đi về ngay Hoa Thịnh Đốn trong đêm. Vài hôm sau thì tờ take2tango đăng tin sai lạc, vu cáo cho ông Nguyễn Văn Tần là giựt micro của ông Nguyễn Văn Tánh và “hỗn láo” với Cựu Tướng Lý Tòng Bá. Bất bình, tôi đã thực hiện 3 cuộc phỏng vấn: phỏng vấn ông Nguyễn Ngọc Tiên và ô Nguyễn Bác Ái, hôm sau phỏng vấn Cựu Tướng Lý Tòng Bá để bác bỏ vụ bịa đặt của take2tango. Xem ra ông Nguyễn Văn Tánh “có vẻ” rất thiện nghệ trong “mưu kế” gây bất ngờ cho người khác, đặc biệt là cho ông Nguyễn Văn Tần! (Phụ lục 2). Có lẽ vì vụ “sắp xếp” này bị bể nên ông Nguyễn Văn Tánh không ra ứng cử chức vụ nào cả chăng?

10, Hỏi: chị nghĩ sao về thái độ ô Tánh trong buổi tu chính hiến chương 2011?
Đáp: tôi rất bất ngờ khi thấy ô Tánh “hung hăng” như vậy. Tôi không tài nào hiểu nổi một người như ô Tánh vì sao lại mạ lị người khác dữ dội như vậy. Điều đó làm tôi nổi giận và Kiến Vàng đã viết ngay bài “Chân dung hai ông chủ tịch”. Rất đáng tiếc. Thời buổi net, không gì có thể che dấu được cả. Tự ô Tánh đã làm giảm giá trị và tư cách mình qua thái độ đó. Sau này khi tìm hiểu thêm, phỏng vấn ông Nguyễn Ngọc Anh thì tôi “ngộ” ra vấn đề.

11, Hỏi: “vấn đề” nào đã được “ngộ”, thưa chị?
Đáp: có 3 điều: một là bất cứ cái gì dính líu đến Nguyễn Văn Tần là Nguyễn Văn Tánh phải phá cho bằng được. Nếu Tần không phải là Trưởng Ban Tu Chính thì Tánh đã không mạ lị ban này. Hai là Bản Dự Thảo Hiến Chương 2011 đã mở đường cho nhân tài vào làm việc và “có vẻ” những “bô lão” như Nguyễn Văn Tánh sẽ không còn cơ hội để “kiếm danh” vì điều kiện đòi hỏi các ứng viên phải đối thoại Anh Việt lưu loát cho dù là vị Giám Sát. Ba là Tánh kiếm đồng minh ở cộng đồng Florida và ở tại Florida này, ô BS Đỗ Văn Hội đang “có vẻ” muốn giới thiệu “kiểu hiến chương” của mình. Tóm lại, vấn đề bè phái!

12, Hỏi: cá nhân chị có “bè phái” không?
Đáp: đương nhiên là có. Tôi “bè phái” với những người quốc gia, với những người chính kiến rõ ràng không mờ ảo, với những người “làm” chứ không “nói”.

13, Hỏi: chị có vẻ “yểm trợ” Nguyễn Xuân Hùng?
Đáp: tôi không yểm trợ cá nhân ai. Tôi yểm trợ Nguyễn Văn Tần khi Tần làm việc chung và đúng. Với Andy Nguyễn Xuân Hùng cũng vậy. Tôi không hề quen Andy trước đó. Khi xem youtube và vài mails nội bộ bị leak ra ngoài, tôi đọc được mail từ chức của Andy Nguyễn. Khi tìm hiểu hiến chương, tôi thắc mắc và hỏi ô Nguyễn Ngọc Anh. Ông này không giải đáp được hay ông “vờ vịt” vì thấy người thắc mắc là nhà báo thì tôi không biết và ông đã chuyển mail cho Andy Nguyễn. Andy Nguyễn trả lời tôi rõ ràng nhưng một câu viết của Andy Nguyễn làm tôi suy nghĩ “Chị là người đầu tiên nêu thắc mắc với tôi.. Phải chi các ông Hội Đồng Đại Biểu chịu khó đọc bản dự thảo rồi hỏi như chị thì hay biết mấy”. Cuộc đời đôi khi chỉ bắt đầu từ những cái nhỏ nhặt như vậy. Cái nhỏ nhặt nhưng “có chút gì đó”, có thể chút tình, chút nghĩa, chút lý tưởng và đã cuốn hút người đối diện! Tôi đọc hiến chương kỹ hơn và tôi gọi cho Andy Nguyễn. Hơn một giờ nói chuyện, cộng vào bài “Khoảng cách giữa quá khứ và tương lai” (Phụ lục 3) mà Andy Nguyễn gửi cho tôi sau đó khiến tôi “hiểu” Andy Nguyễn hơn. Tôi quyết định sẽ phỏng vấn Andy Nguyễn về Bản Dự Thảo Hiến Chương 2011 để giới thiệu với mọi người nói chung và các cộng đồng thành viên nói riêng về ích lợi của hiến chương mới. Tất nhiên nó còn khiếm khuyết và phải được hiệu đính nhưng căn bản nó đặt nền tảng cho một cộng đồng toàn Hoa Kỳ có nội lực thực sự, sẽ hoạt động thực sự để phục vụ trước hết là cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau đó là góp phần cho công cuộc đấu tranh ở Việt Nam. Điều đó phù hợp với uớc mơ của tôi. Tôi không thích CDNVQGHK chỉ họp nhau để “tuyên bố tuyên cha” mà chả làm được gì. Tôi cũng không thích CDNVQGHK bị trì trệ bởi người già dù tôi cũng là người già. Hãy ý thức “tre già măng mọc”, hãy trao kiếm lại cho thế hệ tiếp nối. Đã 30 năm, người già đã rất giỏi khi đặt được nền móng, đã giữ vững được căn cước tị nạn, nay nên lui về làm cô vấn tinh thần và để thế hệ gạch nối làm việc. Họ, thế hệ chuyển tiếp này đương nhiên có ưu và khuyết điểm, và người già chúng ta có nhiệm vụ hướng dẫn để phát triển cái ưu của họ và giảm bớt cái khuyết. Hiến chương mới tạo điều kiện cho nhân tài khắp nơi tham gia nhưng cơ cấu với 6 Uỷ viên vùng và Ban Giám Sát là cái “thắng” để tốp Hội Đồng Quản Trị. Quyền lực tối cao vẫn trong tay 52 đại biểu. Tâm huyết của Andy Nguyễn là muốn đóng góp cho CDNVQGHK và vì thế tôi yểm trợ Andy Nguyễn! Chỉ khi phỏng vấn, xin hình tôi mới biết mặt Andy Nguyễn!

14, Hỏi: chị nghĩ thế nào về Nguyễn Kinh Luân?
Đáp: tôi chỉ biết Nguyễn Kinh Luân vào năm 2006 khi tham dự đại hội của CDNVQGHK tại NY. Lúc đó Nguyễn Bác Ái được bầu là Chủ tịch Hội Đồng Chấp Hành và Bác Ái chọn Nguyễn Kinh Luân là Tổng Thư Ký. Thật ra trong bầu cử đã có người đề nghị Nguyễn Kinh Luân là phó chủ tịch gì đó nhưng Luân từ chối vì tình trạng sức khoẻ. Sau đó vài tháng, Ban Chấp Hành đến Hoa Thịnh Đốn để gặp Quốc Hội và gặp cả Toà Bạch Ốc (tôi không nhớ chi tiết) do sự vận động của TS Hà văn Hải, và nhân đó họ làm Lễ ra mắt tại DC. Tôi, lúc đó đang cộng tác với Truyền Hình Việt Nam Hải Ngoại và tôi đã phỏng vấn cả 3 người là Nguyễn Văn Tần, Nguyễn Bác Ái, và Nguyễn Kinh Luân. Chị em biết nhau từ đó. Sau này tôi thân với Nguyễn Kinh Luân hơn ô Tần vì Luân trẻ và cách làm việc của Luân, tôi rất chịu. Năm 2007, tôi đã theo dõi sát nút cuộc biểu tình với hơn 5,000 người chống vụ treo cờ đỏ tại Đại Học UTA của cộng đồng Dallas For Worth nơi Luân đang cư trú. Năm 2008, chúng tôi cũng sát cánh nhau trong vụ bà Khúc Minh Thơ với chương trình H.O và buổi dạ tiệc tại Dallas . Năm 2010, vụ lịch Sài Gòn Mall tôi cũng sát cánh bên Luân. Đương nhiên tôi sát cánh khi Nguyễn Kinh Luân giương cao chính nghĩa cờ vàng! Một ngày nào nếu Luân phản bội chính nghĩa quốc gia thì tôi cũng sẽ chống Luân quyết liệt!

15, Hỏi: nhân dịp chị mới nói đến TS Hà Văn Hải, chị nghĩ gì về ông?
Đáp: tôi cũng chỉ quen TS Hải khi đến NY năm 2006. Anh Hải là người đứng đắn, có lý tưởng. Chính anh đã vận động để CDNVQGHK năm 2006 vào cả Quốc Hội và Toà Bạch Ốc. Thỉnh thoảng lên DC, tôi có phỏng vấn anh về Liên Minh Dân Chủ Đông Dương của anh. Anh là một sáng lập viên của CDNVQGHK. Tôi không hiểu lý do gì từ khi xảy ra vụ lộn xộn “tu chính hiến chương” của CDNVQGHK mà anh Hải nín thinh. Ở cương vị anh, lẽ ra cần lên tiếng. Tôi tin rằng tương lai chọn thời điểm đúng, TS Hải sẽ lên tiếng. Anh không thể để cái CDNVQGHK này vỡ nát vì sự tham quyền cố vị (dù là quyền ảo, vị hư!) của vài “bô lão”. Tề gia trị quốc bình thiên hạ, tôi tin Hải sẽ phải “dọn rác” cái CDNVQGHK trước khi dọn rác Việt Cộng trong nước! Hơn ai hết, tôi tin Hải “nhìn” ra được sự trưởng thành của CDNVQGHK nếu hoạt động theo mô thức mới. Hơn ai hết, tôi tin Hải “biết’ trân trọng thế hệ gạch nối và Hải đủ điều kiện, đủ tài ba, đủ đức độ để sát cánh, đồng hành với thế hệ này nếu họ chịu cộng tác với CDNVQGHK!

16,Hỏi: vì sao Kim Âu đã viết bài mạ lị chị thậm tệ?
Đáp: tôi không biết lý do thầm kín bên trong. Mặt nổi của tảng băng là Kim Âu ủng hộ Nguyễn Văn Tánh trong khi Báo Túm đang đưa Nguyễn Văn Tánh và nhóm của ông lên bàn keyboard!

17, Hỏi: thái độ của chị khi đọc bài mạ lị của Kim Âu?
Đáp: thoạt đầu tôi bật cười. Vì nếu đủ bản lãnh, đối thủ phải bẻ gẫy các lý luận của bên kia. Không bẻ gẫy được mà dùng “hạ sách” là chửi bới vu vơ, mạ lị cá nhân thì chỉ khiến cho mọi người cười chê. Kim Âu đã tự làm cho mình trở thành một tên hề và hèn khi không bẻ gẩy được bài của Báo Túm mà mạ lị vô căn cớ. Thật ra, Kim Âu từ 2006 đến nay đã khiến netters khắp nơi khinh bỉ và không ai muốn giao du nhưng ít ra còn một vài người trong hàng ngũ “quốc gia” vẫn còn “chơi’ dù không thân với Kim Âu. Tuy nhiên sau bài mạ lị tôi của Kim Âu, vài người này đã thấy rằng Kim Âu “hết thúôc chữa”. Kim Âu với chúng tôi bây giờ như “ một con chó dại”. Chỉ có chó dại mới cắn quàng cắn xiên. Thật ra từ 2010, cả tôi và Nguyễn Kinh Luân đã không còn xếp Kim Âu ở cùng bên này lằn ranh quốc cộng với chúng tôi nữa. Nguyễn Kinh Luân và tôi nhận định rằng hiện nay (chưa biết tương lai thế nào), Kim Âu không phải là Việt Cộng hay Việt gian nhưng đó là loại người chỉ thích nói cho sướng miệng, chỉ muốn chứng tỏ mình có tài thủ lãnh (mà không ai công nhận!) và từ đó đi đến chỗ phá hoại cộng đồng. Mặt khác con người Kim Âu nguy hiểm ở chỗ khi cần thì Kim Âu sẵn sàng chà đạp tất cả không còn chút nhân tính. Chính vì thế, người tử tế không ai muốn giao du với Kim Âu nữa. Hành động mạ lị một người phụ nữ từng phỏng vấn mình, không đụng chạm gì đến mình, chỉ là không cùng con đường đối với việc nội bộ của CDNVQGHK mà dùng những ngôn từ hết sức hạ cấp láo lếu để mạ lị thì Kim Âu không còn là một con người nữa. Thật ra, khi thân hữu chuyển bài và hỏi tôi vì sao Kim Âu nói tục tĩu như vậy thì tôi đã đưa bài viết của Kim Âu cho Luật Sư với ý định LS sẽ gửi thư certify “cảnh cáo” Kim Âu nhưng chị bạn khuyên Kim Âu không đáng để cho tôi phải lưu tâm đến. Nhóm thân hữu chúng tôi cũng cùng ý kiến.

18, Hỏi: từng phỏng vấn, xin chị giải thích rõ hơn?
Đáp: tôi biết Kim Âu lần đầu ở buổi ra mắt sách của nhóm 5 người ở Boston . Năm 2005, trong cuộc biểu tình chống Phan văn Khải ở Hoa Thịnh Đốn trước Toà Bạch Ốc, tôi thấy Kim Âu cầm loa này nọ bên cạnh ô Tần. Lúc ấy, tôi tường thuật live về cho đài Việt Nam Hải Ngoại. Sau đó, một người bạn của tôi nói rằng Kim Âu là biệt kích và bị tù hơn 10 năm. Vì vẫn mê huyền thoại biệt kích nên tôi phỏng vấn Kim Âu cho chương trình truyền hình “Trò Chuyện Với Lan Chi”. Hôm đó hoàn toàn không bàn thảo trước về nội dung, nghĩa là không kịp soạn câu hỏi kỹ càng. Khi vào phỏng vấn, tôi chỉ nương theo những gì Kim Âu nói để hỏi tiếp.

19, Hỏi: nghe nói sau buổi phát hình, đã có người phản đối?
Đáp: Có. Biệt kích Lê Ngung ở Maryland phản đối cho là Kim Âu nói láo nhiều điều. Sau đó Lê Ngung gửi tài liệu cho ký giả Hồng Phúc và ông Hồng Phúc đã phỏng vấn Lê Ngung cùng Tourisson sau đó.

20, Hỏi: từ đó quan hệ của chị với Kim Âu?
Đáp: sau đó tôi gặp lại Kim Âu ở đại hội Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ tại NY năm 2006. Năm đó dường như chỉ có 3 truyền thông được mời tham dự: Kim Âu đại diện cho Chính Nghĩa ( Atlanta ), tôi đại diện cho Sóng Thần (VA) và Lý Kiến Trúc (Ca).

21,Hỏi: vậy mà Kim Âu tiếm danh xưng là sáng lập viên?
Đáp: vấn đề này ông Nguyễn Văn Tánh tránh né trốn biệt còn Nguyễn Văn Tần đã minh xác. Tôi xác nhận trong buổi họp đại hội hôm đó, Kim Âu chỉ dự với tư cách truyền thông. Còn trước đó Kim Âu phụ giúp ông Nguyễn Văn Tần ra sao thì phải hỏi ông Tần.

22, Hỏi: Nghe nói Kim Âu từng mơ chức Tổng Thư Ký cho Hội Đồng Đại Biểu?
Đáp: đúng vậy. Nhưng Nguyễn Văn Tần không thể giao vì theo hiến chương, phải là Chủ Tịch hay phó Chủ Tịch.

23, Hỏi: cũng sau đó Kim Âu “ngắm nghía” Tổng Thư Ký cho Hội Đồng Chấp Hành?
Đáp: đúng vậy. Chủ tịch Hội Đồng Chấp Hành lúc đó là Nguyễn Bác Ái. Giai đoạn đó, Kim Âu ngày nào cũng gọi phone cho tôi khiến tôi cứ phải bỏ văn phòng ra parking nói chuyện. Kim Âu khoe Kim Âu không xa lạ gì với Bác Ái v.v. Nhưng cuối cùng không biết vì sao Bác Ái không chọn Kim Âu mà chọn Nguyễn Kinh Luân. Tôi bận công việc ở sở và không tìm hiểu kỹ càng thêm.

24, Hỏi: nghe nói sau đó chị đã sắp xếp cho Kim Âu và Nguyễn Văn Tần dàn hoà?
Đáp: đúng vậy. Thời gian đó, có lẽ vì vụ “tổng thư ký” mà Kim Âu giận Nguyễn Văn Tần. Nếu tôi nhớ không lầm, sau đó chưa đầy năm, nhân dịp gì đó, Kim Âu gọi phone cho tôi báo tin hắn lên DC. Tôi bèn sắp xếp cho Kim Âu và Nguyễn Văn Tần gặp tại nhà tôi vào 2 giờ chiều nhưng ông Tần đến 10 phút, tôi gọi Kim Âu không được vì hắn tắt cell phone và ông Tần đi về. Sau đó có người cho tôi biết chiều đó Kim Âu bận gặp cô Kim Ảnh, em vợ của Chủ Tịch NY , Nguyễn Thanh Phong. Trước đó, Kim Ảnh được chọn là người đứng ở khán đài trong Ngày Văn Hoá Quốc Tế ở NY, tôi có phỏng vấn live Kim Ảnh để quyên góp cho ngày này. Trước đó, Kim Ảnh đến DC cùng phái đoàn NY và cũng chính tôi đã phỏng vấn LS Phong, Nguyễn Văn Tánh cùng Kim Ảnh cho truyền hình Việt Nam Hải Ngoại.

25, Hỏi: sau đó thì sao?
Đáp: tôi không quan tâm nữa, giao thiệp bình thường với Kim Âu, không thân và cũng chẳng sơ. Năm 2009, làm photoshow, tôi để thân hữu vào từng group. Kim Âu ở trong group “Thời Sự Chính Trị” nghĩa là toàn những người quan tâm đến vấn đề này. Ngoài Kim Âu tôi có TS Hà Văn Hải, Tướng Trần Quang Khôi, Truyền hình Hoa Thịnh Đốn Bùi Dương Liêm, Hồng Phúc, Huỳnh Quốc Bình, Nguyễn Kinh Luân v.v.. Khi đưa link cho nhóm này xem, Kim Âu gửi mail nói tôi lấy tên hắn ra. Tôi không hiểu và có cự hắn là muốn không ở đó thì nói riêng tôi chứ tại sao phải cc cho dăm người khác nữa. Từ đó tôi không giao thiệp với hắn, không hề vào group Chính Nghĩa của hắn dù bị mời nhiều lần. Tôi đoán có lẽ Kim Âu cảm thấy không thích khi trong nhóm “Thời Sự” của tôi có những người “hơn hẳn” Kim Âu về mọi thứ. Cái tật này của Kim Âu, tôi nghĩ vài người biết.

26, Hỏi: chị nhận định thế nào về con người Kim Âu?
Đáp: trước kia khi mới chơi với Kim Âu tôi thấy hắn cũng thông minh tuy chất du đãng còn rất nhiều. Năm 2009 tôi có cự hắn là tại sao ai cũng đánh, già đến trẻ, sư đến cha, hắn cười cười. Tuy vậy cho đến nay, khi hắn đã mạ lị tôi thì đúng là hết thúôc chữa. Nhóm chúng tôi nhận định rằng hắn quá thấp để có thể chúng tôi hạ mình nói phải quấy. Với người khác, biết phân biệt tôn ti trật tự, trước sau còn Kim Âu đã không còn chút giáo dục nào trong con người thì không thể đối thoại. Hắn không biết là ngay cả những người đang giao thiệp với hắn, họ cũng khinh bỉ và không ai muốn nhận là “bạn” hắn nữa. Lý lịch tôi bạn hữu biêt rõ. Họ đã phì cười trước giọng ngông cuồng rồ dại của Kim Âu. Khi hắn lang thang vỉa hè là lúc tôi đang ngồi ghế giảng đường. Khi hắn còn lêu lổng chợ trời, tôi đã cộng tác với báo chí Sài Gòn thuở đó. Và khi hắn đi dân sự chiến đấu tôi đã trở lại đại học dạy thực tập cho sinh viên cho đến ngày mất nước.

27, Hỏi: chị nghĩ sao về tuyên bố của ô Long Điền là sẽ đánh Kim Âu cùng 3 người khác trong 3 tháng?
Đáp: tôi ủng hộ. Ông Long Điền, cũng như tôi không đụng chạm gì đến Kim Âu. Ông Long Điền đang phụ trách truyền thông cho ông Nguyễn Văn Tần nhưng nghe nói ông Long Điền đã là bạn với Nguyễn Văn Tánh trước Nguyễn Văn Tần. Vậy mà Kim Âu cũng “hỗn hào láo xược” chụp mũ vu khống ông Long Điền với ngôn ngữ du côn láo lếu. Không thể chó sủa mặc chó, lữ hành cứ tiến bước vì chó đã thành chó dại cứ cắn gấu quần thì lữ khách phải dừng bước đập chó để mà đi. Kim Âu đã lố lăng, thiếu giáo dục và nhiều người khinh bỉ không thèm nói tới và Kim Âu ngỡ mình hay nên bắng nhắng. Đã đến lúc vạch mặt thật Kim Âu cho mọi người rõ.

28, Hỏi: chị dự định tiếp tay ông Long Điền?
Đáp: Đúng vậy. Tôi đang theo dõi xem, những gì Long Điền viết rồi thì Báo Túm sẽ không lập lại nữa. Tất nhiên, việc chính là dọn rác trong cộng đồng, việc đập chó dại là chuyện phụ của Báo Túm!

29, Hỏi: nghĩa là… ?
Đáp: nghĩa là đập “lai rai”. Mọi người nếu có tài liệu gì xin cứ cung cấp cho ông Long Điền hoặc Báo Túm và chúng tôi “lai rai” khi rảnh.

30, Hỏi: chị muốn chia sẻ điều gì nữa?
Đáp: tôi chỉ muốn yểm trợ thế hệ gạch nối tiếp bước cha anh. Mơ ước một cộng đồng vững mạnh có tiếng nói thật sự tại chính trường Hoa Kỳ, phục vụ hữu hiệu cho 1,5 triệu người Việt khắp Hoa Kỳ, tiếp tay cho đấu tranh ở quốc nội, thiết tưởng không phải là chuyện đội đá vá trời. Cộng Đồng Nhật hay Đại Hàn hay ngay cả cộng đồng các dân tộc thiểu số mà tôi đã quên tên, các cộng đồng này đã làm việc hữu hiệu phục vụ cho người họ, còn chúng ta tại sao không? Chỉ cần người già thấu tình đạt lý biết lui lại để thế hệ sau đi tiếp. Sự ù lì của vài “bô lão” có thể làm nản lòng các em. Khi các em không cần và làm ngơ thì quả đáng tiếc cho cộng đồng. Họ, những người già dùng những danh từ đao to búa lớn, nào tiền đồ dân tộc, nào trong nước đang ngóng trông mà nực cười. Tôi tự hỏi, một nhân cách như thế, một thái độ như thế, đã không biết tự sửa chữa thì đòi làm ngọn đuốc cho ai? Một Andy Nguyễn đã từ chức và một Nguyễn Đình Mai ngao ngán, có lẽ các cụ sẽ làm tan rã cái cộng đồng Hoa Kỳ này mất?

Xin cảm ơn chị và chúc sức khoẻ để có thể làm những gì chị cho là đúng.

Các bài liên quan đến vụ “tu chính hiến chương” của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ tại các links sau:

Báo Túm số 3, Khi ông Chủ Tịch Nguyễn Văn Tánh “cả vú lấp miệng em”

Báo Túm 4, hiến chương của CDNVQGHK có gì lạ?

Báo Túm 5, Chân Dung 2 ông Chủ Tịch Nguyễn Văn Tánh và Lưu Văn Tươi

Báo Túm 6: Khi đại biểu CDNVQGHK đọc bản Dự Thảo bằng cặp kính của thầy bói mù

Báo Túm số 7-Có âm mưu phá Hiến Chương của ông Nguyễn Văn Tánh không ?

Báo Túm số 8-PV Ô Nguyễn Ngọc Anh (Ban Tu Chính -Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ )

Hoàng Lan Chi -Tâm tình với thế hệ gạch nối
===========================================================

PHỤ LỤC

1, Xem hình ảnh TS Hà văn Hải cùng phái đoàn Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ vào Quốc Hội năm 2009 tại link sau:

CĐNVQGHK Nhìn Lại Hình Xưa Nghĩ Chuyện Nay
2, Bài Hoàng Lan Chi phỏng vấn 2 ông Nguyễn Ngọc Tiên và Nguyễn Bác Ái sau khi báo take2tango đăng tin sai về đại hội năm 2006 của Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ và chụp mũ cho ông Nguyễn Văn Tần là giựt micro của Nguyễn Văn Tánh:

Sự thật về buổi dạ tiệc tối 25 tháng 6 năm 2006 tại Nữu Ước

Hoàng Lan Chi

Ngày 25 tháng 6 năm 2006, lần đầu tiên, hơn 30 Tổ Chức Cộng Đồng các tiểu bang đã họp tại phòng họp của International Immigrant Foundation và bầu Các Chủ Tịch cùng Phó Chủ Tịch cho 3 Hội Đồng: Hội Đồng Đại Biểu, Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương và Hội Đồng Giám Sát. Trong buổi dạ tiệc buổi tối cùng ngày do TCCĐ Nữu Ước khỏan đãi với 3 mục đích : mừng Ngày Văn Hóa Quốc Tế, Ngày Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị và mừng ngày bầu cử thành công của Tổ Chức Cộng Đồng Việt Nam Hoa Kỳ. Do thiếu phối hợp vì thời gian không có nên đã có một trục trặc nhỏ trong ngày này. Đó là các Chủ Tịch TCCĐ đồng ý để các vị sau đây phát biểu theo thứ tự: BS Trương Ngọc Tích, ông Nguyễn Bác Ái và Cựu Tướng Lý Tòng Bá. Tuy vậy, do không nắm rõ nên Chủ Tịch TCCĐ Nguyễn Thanh Phong đã mời Ông Lý Tòng Bá phát biểu đầu tiên và ngay sau đó Ông Nguyễn Văn Tần đã yêu cầu mời BS Trương Ngọc Tích phát biểu trước vì là người cao niên nhất. Ngay lập tức ông Nguyễn Văn Tánh yêu cầu việc sắp xếp là của TCCĐ Nữu Ước và Ông Tánh tiếp tục mời Ông Lý Tòng Bá.

Sự việc theo thiển ý cá nhân là nhỏ, lẽ ra mọi việc đã xếp vào quá khứ và quý ông đã vui vẻ với nhau. Nhưng đáng tiếc là sau đó vài ngày, một mail được đưa lên net ký tên Hồ Văn Sinh đã dùng những lời nặng nề kết tội Ông Nguyễn văn Tần là vô lễ với cựu tướng Lý Tòng Bá và có thái độ “ côn đồ”.

Để rộng đường dư luận chúng tôi đã thực hiện cuộc phỏng vấn hai ông: Chủ Tịch TCCD Oregan Nguyễn Bác Ái, đương kim Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương của TCVNHK và Chủ Tịch TCCD Bắc CA Nguyễn Ngọc Tiên, đương kim Phó Chủ Tịch Nội Vụ của Hội Đồng Đại Biểu của tổ chức CĐVNHK.

Sau đây, chúng tôi xin ghi tóm tắt các phần phỏng vấn giữa Hoàng Lan Chi và quý ông trên.

Phỏng vấn Ông Nguyễn Ngọc Tiên

Lan Chi: Nếu không có vụ bầu cử, Ông có đến Nữu Ước tham dự Ngày Văn Hóa Quốc Tế?
NNT: Mọi năm, tôi là Tổng Thư Ký nên không đi. Năm nay tôi là Chủ Tịch TCCD và việc bầu cử là một sự kiện lớn trong sinh họat hải ngọai nên tôi phải đi.
Lan Chi:: Nghe nói việc bầu cử đã được tổ chức từ mấy tháng trước băng hình thức e-mail và telephone conference?
NNT: công lớn thuộc về Ô Nguyễn Văn Tần. Ông liên tục mail, gọi điện thọai để liên lạc. Chúng tôi là Cộng Đồng thứ 5 ghi danh tham dự.
Lan Chi : cuộc bầu cử có dân chủ, rõ ràng và đạt được các mục tiêu đã đề ra?
NNT: Tôi đã hình dung cuộc bầu cử cam go nhưng thực tế thì rất rõ ràng, minh bạch và dân chủ .
Lan Chi; Xin ông kể lại diễn tiến sau khi bầu cử?
NNT: 5 giờ chiều, chúng tôi về lại Carter và ô Tần đã hội ý với 9 vị vừa được bầu và đưa đến thống nhất là BS Trương Ngọc Tích sẽ phát biểu trước vì BS Tích là người cao niên nhất, cựu Chủ Tịch CDVNHK và đương kim Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát CĐVNHK. Tuy vậy, trong buổi dạ tiệc, do Luật Sư Nguyễn Thanh Phong không nắm vững vấn đề nên sau khi trao bằng cho Ông Trần Đình Trường, đã mời Ông Lý Tòng Bá. Ông Tần thấy sự việc không đúng như chương trình sắp xếp nên đã cầm micro để xin cho BS Tích nói trước. Ông Nguyễn Văn Tánh thấy rằng đã mời Cựu Tướng Lý Tòng Bá mà nay làm vậy, e ông Bá sẽ buồn nên Ông Tánh đã lấy lại micro và tiếp tục mời Ông Bá. Có lẽ vì sự việc phải gián đọan chút ít nên Ông Bá đã có phần hơi gay gắt trong bài phát biểu của Ông.
Lan Chi: Xin ông cho biết, có phải ông Tần giựt micro của ông Nguyễn Thanh Phong?
NNT: Không. Rất tiếc là ông Phong không phối hợp với xướng ngôn viên là Ông Trung Nguyên nên ông Phong không biết và đã giới thiệu Cựu Tướng Bá, ông Tần không giựt micro.
Lan Chi: Một người kể rằng, ông Tánh nói, xin để cho Ban Tổ Chức sắp xếp khi ông Tần đề nghị mời ông Tích?
NNT: Ông Tánh có lấy lại micro và nói “Anh Tần đừng làm vậy, để BTC chúng tôi sắp xếp”
Lan Chi: về e mail đưa lên net?
NNT: Tung lá thư đó là nhằm làm giảm uy tín của CĐVNHK trong khi đây là một sự kiện lịch sử, chưa bao giờ có một sự kết hợp đông như vậy. Tôi nghĩ rằng mưu đồ sẽ thất bại vì chúng tôi sẽ chứng tỏ cho biết trong thời gian tới bằng những việc làm của chúng tôi. Theo ông Trung Nguyên kể, Ông Lý Tòng Bá đã gọi cho BTC và nói rằng Ông đã già, 17 năm tù Cộng Sản và Ông muốn được vinh dự một lần đứng xe hoa trong ngày VHQT. Do đó, vì vị nể, theo tôi, BTC đã để Cựu Tướng Lý Tòng Bá đứng trên xe hoa. Tuy nhiên theo ý kiến cá nhân tôi, việc Ông Bá làm là không đúng vì ông chỉ là một cựu tướng, Ông không thể đứng xe hoa, có phủ quốc kỳ, trông rất giống như một lãnh tụ trong một cuộc duyệt binh. Ngòai ra, sau này được biết Ông Bá là Chủ Tịch của tổ chức VNCH foundation và đã gửi thư mời mọi người họp tại Orange County . Điều đáng trách là VNCH Foundation đã ghi nội dung, được sự yểm trợ của CĐVNHK trong khi không một ai biết điều này. Chỉ BS Tích trước đó được ông Hồ Văn Sinh mời với tính cách cá nhân và BS Tích chưa trả lời dứt khóat.

Phỏng vấn Ông Nguyễn Bác Ái

Lan Chi:Ông có đồng ý với các nhận xét của Ông Tiên về cuộc bầu cử?
NBA: Hòan tòan. Đây là cuộc bầu cử công bằng, dân chủ. Tôi xin cộng thêm, đây là lần đầu tiên, trên 30 Ông/ Bà Chủ Tịch của các cộng đồng đã bỏ tiền túi về tham dự. Đây là một sự hy sinh lớn.
Lan Chi:về e – mail của ô Hồ Văn Sinh?
NBA: tôi không biết ông Sinh là ai, mục đích gửi mail là gì nhưng đó không phải là ý đóng góp để xây dựng cộng đồng người Việt. Theo tôi nên dồn hết nỗ lực, gây tình đòan kết thì tốt hơn là gây xáo trộn. Tôi quan niệm phải tìm hiểu mọi phía nên sau khi nhận được bản copy e-mail ông Hồ Văn Sinh thì tôi sẽ trả lời với cương vị là phát ngôn nhân chính thức của CĐVNHK. Sự trả lời này sẽ có sau khi tôi thâu thập dữ kiện và ý kiến của tòan thể 9 vị trong 3 Hội Đồng.
Lan Chi: có phải quý ông đã họp và đồng ý để BS Tích nói trước, Ông Bá chỉ phát biểu với tính cách cá nhân?
NBA: đúng,chúng tôi đã bàn và BS Tích sẽ nói đầu tiên, kế đó là ông Trần Đình Trường, sau đó là tôi, với cương vị là Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương và ông Lý Tòng Bá nói sau cùng với tư cách một quan khách. Ông Nguyễn Văn Tần không phát biểu gì nữa hết. Nhưng không biết vì lý do gì, ông Trung Nguyên ra ngòai, ông Luật Sư Nguyễn Thanh Phong không nắm rõ nên đã mời ông Bá trước. Lúc đó Ông Tần đứng giữa ông Bá và ô Phong nên ông Tần đã nói mời ông BS Tích. Nhưng ông Tánh nói để BTC sắp xếp và cứ mời ông Bá. Tôi xác nhận ông Tần không hề giựt micro vì đây không phải là phòng nhỏ và còn cuốn băng ghi hình thì không ai nói sai được.
Lan Chi: việc VNCH Foundation mời họp và nêu tên CDVNHK?
NBA: điều đó sai. Cả hai tổ chức là CĐVNHK và Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến không hề nhận lời mời và cũng không hề yểm trợ gì cả. Ông Lý Tòng Bá nói Ông Sinh đã mời và được BS Tích hứa nhưng điều đó cũng không đúng vì BS Tích đã lên tiếng rồi. Tôi cũng hỏi Tổng Hội Trưởng của Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ và ông cho biết cũng không hay gì cả. Chúng tôi đã gửi thư phản đối của Tổng Hội TQLC.
Lan Chi: Lời cuối?
NBA: mong mọi người dù không cùng đảng phái, tổ chức thì cũng nên đòan kết để cùng tiến đến hai mục tiêu chung. Đó là phục vụ cho quyền lợi của người Việt tại Hoa Kỳ và đấu tranh, giải thể chế độ Cộng Sản. Đã đến lúc nên bỏ chuyện cá nhân để lo chuyện lớn và chúng tôi là những người sẽ cố gắng để làm nhiệm vụ đã được anh em tín nhiệm giao phó.

Lời kết của Hoàng Lan Chi:

Sự việc Cựu tướng Lý Tòng Bá xin được đứng xe hoa trong ngày Văn Hóa Quốc Tế là không đúng lắm. Xe hoa này lại đứng trước đoàn Chủ Tịch (đi bộ) các TCCĐ còn xe hoa chủ đề chính lại đi sau cuối. Ngoài ra, xe hơi phủ quốc kỳ và Ông Bá đứng trên xe vẫy chào, điều đó dễ gây ngộ nhận. Hy vọng sự việc này là một kinh nghiệm cho tất cả chúng ta.
Sự việc Cựu Tướng Lý Tòng Bá, một người từng tù Cộng Sản 17 năm, cho phát thư mời của Tổ Chức VNCH Foundation – mà Ông là Chủ Tịch- với nội dung sai sự thật về sự yểm trợ của các tổ chức khác – có lẽ do sai sót của cấp dưới, chắc hẳn Ông Bá sẽ rút kinh nghiệm.
Sự thành công của ngày bầu cử CĐVNHK là sự đóng góp chung của: Ban Tổ Chức tại Nữu Ước (đứng đầu là ông Nguyễn Văn Tánh)- Lời kêu gọi của Ông Nguyễn Văn Tần – các TCCĐ đã ý thức được sự “đã đến lúc” phải hợp quần nên sức mạnh.

Mọi sự việc xảy ra trong dạ tiệc tối 25 tháng 6 chỉ là chuyện nhỏ và chúng tôi mong ước tất cả hãy cùng ngồi lại với nhau để cùng nhìn về một hướng, tiến đến cùng một mục tiêu.

Hoàng Lan Chi (2006)

3, bài “Khoảng cách giữa quá khứ và tương lai” của Nguyễn Xuân Hùng

Khoảng Cách Giữa Quá Khứ và Tương Lai

Nguyễn Xuân Hùng

Kính thưa quý đại diện các tổ chức CĐ địa phương, quý thành viên của ba cơ chế Đại Biểu, Điều Hành và Giám Sát của tổ chức CĐNVQGHK, và toàn thể quý ông bà và anh chị em:

Tựa đề của bài nói chuyện nghe thật mông lung nhưng thực ra rất thực tế. Khoảng cách giữa quá khứ và tương lai chính là hiện tại. Không có gì thực tế bằng hiện tại, ngày hôm nay và ngay bây giờ. Now! Thành công hay thất bại là hậu quả tất yếu của những sự chọn lựa của chúng ta ngày hôm nay. Trong đại hội CĐNVQGHK 2010, nếu chúng ta khéo chọn, CĐNVQGHK sẽ tiếp tục đi vào hiện tại của tương lai trong vai trò trọn vẹn là phục vụ và lãnh đạo cộng đồng trước tình trạng hiểm nghèo của dân tộc VN. Nếu chúng ta chọn sai, CĐNVQGHK sẽ đi vào hiện tại của dĩ vãng qua những trang sử, mong rằng sẽ được trân trọng trong ký ức của những người Việt tị nạn cộng sản. Đó là trọng trách của chúng ta trong Đại Hội CĐNVQGHK 2010.
Ngày hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây để duyệt xét lại những thành công và thất bại của CĐNVQGHK, kể từ Đại Hội tại Dallas , ngày 11-12/7/2009. Quan trọng hơn, chúng ta cùng nhau dõi mắt nhìn lại chặng đường của 35 năm qua, lượng định lại hiện trạng của nội bộ CĐNVQGHK và vạch ra một hướng đi mới: thích hợp hơn, đỡ gồ ghề hơn nhưng vẫn nhắm về cùng đích chung là một cộng đồng người Mỹ gốc Việt vững mạnh và một quê nhà VN phồn thịnh, công bằng và tự do.

Trong vai trò là PCT/Nội Vụ/HĐCHTƯ, trách nhiệm của tôi là phải trình bày ngay thẳng về thực trạng của tổ chức CĐNVQGHK cũng như các tổ chức CĐ thành viên và đề nghị một số những việc làm cụ thể để chúng ta có thể thực hiện trong vòng một – hai năm tới nhằm phát triển nội lực của tổ chức. Khi nói đến hai chữ “nội lực”, tôi có ý nói đến khả năng tổ chức, vận động, huy động và sử dụng tri lực, nhân lực và tài lực để thực hiện hữu hiệu kế hoạch nhằm đạt đến các mục đích của tổ chức.
Để bắt đầu, tôi xin được tham khảo chớp nhoáng quý vị đại diện các CĐ đang hiện diện nơi đây về một số những yếu tố quan trọng. Tôi sẽ đặt ba câu nói mang tính chất khẳng định về hiện trạng của CĐNVQGHK và các CĐ thành viên. Xin quý vị vui lòng trả lời: Đúng hay Sai. Nếu “sai”, xin vui lòng cho biết tại sao.

1. Hầu hết những việc làm của CĐNVQGHK và các CĐ thành viên đều mang tính chất duy trì các sinh hoạt truyền thống trong cộng đồng (như Tết và 30/4) hoặc phản ứng trước các vấn đề thời cuộc trong cộng đồng.
2. CĐNVQGHK và hầu hết các tổ chức CĐ thành viên đều tùy thuộc 100% vào nguồn nhân lực thiện nguyện và hoàn toàn không có nhân viên chuyên môn bán hoặc toàn thời gian.
3. Ngân quỹ hoạt động của CĐNVQGHK và nhiều tổ chức CĐ thành viên luôn nằm trong tình trạng báo động đỏ.
Nhìn chung, những thử thách nêu trên đều là hiện trạng của rất nhiều tổ chức người Việt tại Hoa Kỳ, chứ không riêng gì các tổ chức Cộng Đồng. Những thử thách này chính là hậu quả của sự đặt sai trọng tâm trong “hiện tại” của 35 năm qua. CĐNVQGHK và các tổ chức CĐ thành viên đang vướng phải ba bế tắc chính. Để sống còn và vươn mình phát triển, chúng ta phải vượt qua ba bế tắc này:
a) Thiếu tổ chức, quản trị và lãnh đạo: Cho đến hiện tại, nguồn nhân lực chính và duy nhất vẫn là những thiện nguyện viên, từ cá nhân hay các đoàn thể. Nguồn nhân lực thiện nguyện rất cần thiết cho bất cứ tổ chức nào, đặc biệt là các tổ chức vô vụ lợi. Dầu vậy, để phát triển nội lực, chúng ta cần một số nhân lực cơ bản, có đạo đức, khả năng và bản lãnh, làm việc theo kế hoạch, có quy củ và kỷ luật để xây dựng, phát huy và vận dụng các tiềm năng trong và ngoài cộng đồng. Khi hệ thống điều hành tùy thuộc hoàn toàn vào nguồn nhân lực thiện nguyện, chúng ta phải đương đầu với những hệ lụy tất nhiên của nguồn nhân lực này như thiếu thời gian, tinh thần phe phái, cách làm tài tử không chuyên môn, tranh cãi cá nhân, v.v. Thêm nữa, vì thiếu tổ chức và nội lực cũng như không có kế hoạch chủ động, tổ chức CĐ hay bị chao đảo và lôi kéo theo những trạng huống ngoài tầm kiểm soát. Khi tổ chức CĐ không có khả năng thể hiện vai trò lãnh đạo và hay vướng mắc vào thế bị động, qua một thời gian dài, hậu quả đương nhiên là tổ chức CĐ bị lụn mòn, uy tín giảm sút và những cố gắng xây dựng bị đạp vỡ để dọn đường cho những chỉ trích và đấu đá. Những hệ lụy này qua một thời gian dài đã làm lụn bại (burn-out) phần nhiều tinh thần cũng như khả năng làm việc của tổ chức CĐ cũng như những người có lòng với tổ chức CĐ. Khi khả năng tổ chức, quản trị và lãnh đạo bị tê liệt, tổ chức CĐ không thể nào vận dụng được các nguồn lực để đạt được kết quả cao trong các công tác định kỳ cũng như các việc làm cần thiết để đạt được các mục đích đã đề ra. Điều này dẫn tới bế tắc thứ hai.
b) Thiếu hoặc không có sự chuyển tiếp trong hàng ngũ lãnh đạo: Bất cứ những ai đã từng làm việc với tổ chức CĐ đều thấy rõ sự thiếu thốn nhân lực trầm trọng (lượng cũng như phẩm), đặc biệt là trong hàng ngũ lãnh đạo và quản trị. Đảm đương trách nhiệm lãnh đạo và quản trị các tổ chức CĐ là đồng nghĩa với chịu đựng những hy sinh, mất mát và nhức nhối triền miên. Hơn nữa, trong mọi công tác cộng đồng thường xảy ra những xung đột cá nhân hoặc phe phái. Những xung đột này nhiều khi được trải dài và mở rộng trên các mặt báo, làn sóng radio và mạng lưới Internet. Những tiếng nói xây dựng và tư tưởng sáng tạo hoàn toàn không có đủ yếu tố môi sinh để đâm chồi, và nhiều khi bị bóp chẹt ngay từ trong trứng nước. Bởi vậy, những người dám dấn thân đảm đương trách nhiệm điều hành các tổ chức CĐ rất hiếm hoi và nếu có, thường là một số người thuộc thế hệ thứ nhất, có ít nhiều liên quan trực tiếp đến những biến cố lịch sử cận đại đã dẫn đến sự hình thành của các tổ chức cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Theo dòng thời gian, những người Việt Nam thuộc thế hệ thứ nhất đang dần dần mất đi. Đó là định luật của tạo hóa; không ai tránh đươc. Các thế hệ con em hoặc thế hệ thứ hai và thứ ba hiện có rất nhiều sự chọn lựa trong môi trường phục vụ nhân sinh mà không phải đương đầu với những nhiêu khê của tổ chức CĐ. Những môi trường đó có thể là sự nghiệp (bác sĩ, luật sự, kỹ sư, thương gia, v.v.), chính trị dòng chính (nghị viên, dân biểu, v.v.), hoặc các tổ chức vô vụ lợi Mỹ cũng như Việt (Peace Corp, YMCA, Salvation Army, United Way, NAVASA, BPSOS, v.v.) Đứng trước nhiều chọn lựa trong môi trường phục vụ, cộng thêm những hiểu biết hạn hẹp về lịch sử cận đại VN (vô tri bất mộ), ngoài một thiểu số (có lẽ chưa tới 1%), quý anh chị thuộc thế hệ thứ hai và thứ ba chắc chắn sẽ không chọn môi trường của các tổ chức CĐ để dấn thân và phục vụ. Điều này, dẫn đến bế tắc thứ ba.
c) Niềm tin của đồng hương nơi tổ chức CĐ bị mất đi: Vì thiếu tổ chức và không có tài lực cũng như nhân lực, khả năng phục vụ của các tổ chức CĐ bị giảm thiểu, và chắc chắn kết quả của công tác phục vụ cũng sẽ không đạt được kỳ vọng của đồng hương. Thêm nữa, những tiếng nói và hành động có liên quan đến những vấn đề tranh cãi (controversial issues), cho dù không xuất phát từ các thành viên quản trị của tổ chức CĐ, không ít thì nhiều đã tạo ra những ảnh hưởng tiêu cực dẫn đến thái độ dị ứng và bất hợp tác với tổ chức CĐ. Vì vậy, thực tế cho thấy, thế đứng của các tổ chức CĐ đang bị lung lay và ảnh hưởng của các tổ chức CĐ đã bị giảm thiểu rất nhiều. Hậu quả là đồng hương sẽ tìm đến các tổ chức khác để đóng góp và phục vụ; hoặc đồng hương chọn giải pháp “bất hợp tác”; hoặc hình thành tổ chức Cộng Đồng thứ hai, thứ ba, v.v. Điều này đã và đang xảy ra. Để chứng minh điều này, hãy tự đặt một câu hỏi: “Hiện có bao nhiêu người và tổ chức đang trực tiếp phục vụ và đóng góp giúp xây dựng tổ chức CĐ?” Thực tế cho thấy thế hệ tương lai không biết nhiều về tổ chức CĐ, và nếu có, hình ảnh của các tổ chức CĐ trong tâm khảm của họ hầu hết rất mù mờ và không được lạc quan. Nền tảng của các tổ chức CĐ là các gia đình Việt Nam, và con em của các gia đình Việt Nam là nhựa sống, là tương lai của tổ chức CĐ. Điều gì sẽ (và đã) xảy ra khi các gia đình Việt Nam không còn là nền tảng và đối tượng phục vụ của tổ chức CĐ? Bản chất phục vụ và đại diện của các tổ chức CĐ sẽ mất đi vì thành quả phục vụ là phương thức duy nhất để thật sự tạo thế đại diện lâu dài cho các tổ chức Cộng Đồng. Không có thành quả phục vụ nghĩa là làm mất đi bản chất đại diện của tổ chức CĐ, nghĩa là tự tử, tự bắn vào đầu mình. Kết quả là tổ chức Cộng Đồng có thể chỉ còn là một phương tiện để bất cứ một cá nhân hay một tổ chức nào, nếu có lợi, có thể dùng để đạt ý nguyện riêng của họ (tốt hay xấu không kể).

Nói tóm lại, ba bế tắc trên dẫn đến hiện trạng không mấy sáng sủa của các tổ chức CĐ. Chính vì ba bế tắc này, tổ chức CĐ khó có thể phát huy được sức mạnh và ảnh hưởng của cộng đồng Việt Nam, mặc dù sức mạnh và ảnh hưởng đó vẫn luôn tiềm tàng ở mỗi gia đình và từ mỗi lá phiếu trong cộng đồng Việt Nam. Cũng như dầu hỏa luôn tiềm tàng trong lòng đất, nhưng nếu không có khả năng chuyên môn, lãnh đạo và quản trị, dầu sẽ mãi mãi nằm trong lòng đất. Và cũng chính vì ba bế tắc này, cộng đồng Việt Nam tại địa phương và Hoa Kỳ cứ bị nạn phân hóa và chia rẽ làm lũng đoạn khả năng phối hợp lâu dài của các thành phần trong cộng đồng VN.
Nếu hiện trạng trên tiếp tục, nội trong một, hai thập niên sắp đến, tổ chức CĐ sẽ khánh kiệt nhân lực. Chắc chắn các nhân tài của thế hệ tương lai sẽ không biết hoặc không đếm xỉa gì đến tổ chức CĐ. Theo giòng thời gian, tổ chức CĐ sẽ mất đi các thành phần cốt cán thuộc thế hệ thứ nhất. Tích cực nhất, tổ chức CĐ sẽ tiếp tục tồn tại nhưng hầu hết chỉ là dư âm của quá khứ. Tiêu cực nhưng thực tế hơn, tổ chức CĐ có thể sẽ trở thành một phương tiện để khuynh loát sức mạnh của cộng đồng Việt Nam cho những ý đồ riêng tư của cá nhân hoặc phe cánh.
Chúng ta, những người quan tâm đến sự lớn mạnh của tổ chức CĐ Việt Nam , có lẽ đã và đang tiên liệu được những hệ lụy trên. Chúng ta cần phải ngồi lại để cùng giải tỏa những khúc mắc này bằng cách hình thành và thực hiện một kế hoạch chung nhằm giải tỏa những bế tắc nêu trên.
Dựa trên những kinh nghiệm và kiến thức thâu nhận được qua gần 8 năm lãnh nhận trách nhiệm Chủ Tịch CĐNVQG Hạt Tarrant, Texas, tôi xin phép được đề nghị một số những việc làm cụ thể như sau trong năm 2010-2011:
1. Đặt Ưu Tiên Một (Priority 1) công tác phát triển nội lực và chú trọng tầm hoạt động của CĐNVQGHK trong khuôn khổ phát triển nội lực cho chính mình và các tổ chức CĐ thành viên. Nếu nới quá rộng, kết quả sẽ là số không vì chúng ta không có đủ nhân lực để hoạt động.
2. Tu chính Nội Quy nhằm giảm thiểu sự cồng kềnh và kèn cựa của hệ thống quản trị, gia tăng hiệu năng của cơ chế điều hành, và xác định cụ thể vai trò hỗ tương để cùng phát triển (không phải độc tôn) của CĐNVQGHK đối với các CĐ thành viên và các đoàn thể trong cộng đồng. Không kém phần quan trọng, Nội Quy này phải trở thành văn bản quản trị duy nhất của CĐNVQGHK và phải được tôn trọng.
3. Hình thành một Ủy Ban Định Hướng (Steering Committee) gồm những người, không nhất thiết phải là người của tổ chức CĐ, có bản lãnh khả năng, kinh nghiệm và thành quả quản trị trong tay. Chúng ta thiếu khả năng và kinh nghiệm về xây dựng và quản trị thì nên lắng nghe và nhận sự giúp đỡ của những người và tổ chức có thành quả trong tay. Không nên nghe lời của những thành phần hỗn tạp (email hoặc bài viết có tên giả) hoặc những người hoàn toàn không có một thành quả gì cả. Thành viên của Ủy Ban này sẽ làm việc với Ban Điều Hành để sắp đặt và thực hiện kế hoạch phát triển cho CĐNVQGHK và các thành viên qua những mô hình tổ chức đã tạo được thành quả trong các cộng đồng khác.
4. Phối hợp với các tổ chức có nội lực để cải tổ hệ thống tổ chức, canh tân lề lối sinh hoạt, huấn luyện nhân sự thiện nguyện, phát triển kỹ năng lãnh đạo và quản trị, nới rộng tầm nhìn của các quản trị viên, và vận động tài chánh. CĐNVQGHK sẽ điều hợp những chương trinh này với đối tượng là các CĐ thành viên và đoàn thể. Partner hay hợp tác với các tổ chức đã thành công là một trong những phương thức gầy dựng nội lực nhanh và hiệu quả nhất.
5. Gây quỹ, gây quỹ, và gây quỹ để thuê một Giám Đốc Điều Hành kinh nghiệm có khả năng giúp CĐNVQGHK phát triển nội lực và đi xa hơn nữa. CĐNVQGHK và mọi tổ chức CĐ thành viên phải có nhân viên làm việc toàn thời gian, phải có Trung Tâm Sinh Hoạt, phải có các chương trình cung cấp các dịch vụ giáo dục (computer, ESL, Việt ngữ, v.v.), thể dục (võ thuật, khiêu vũ thẩm mỹ, v.v.), y tế (health fair, adult day care, v.v.), tài chánh (đầu tư, bảo hiểm, v.v.), xã hội (bằng lái xe, thi công dân, giúp người túng quẫn, mới định cư, v.v.), v.v. chương trình phục vụ cho nhu cầu của đồng hương trên những phương diện: công dân (civic), Thế đứng và sức mạnh chính trị xuất phát từ lòng dân ủng hộ tổ chức CĐNVQGHK. Chúng ta cần có những thương mại (business), xã hội (social services), giáo dục (education), văn hóa (culture), và nghệ thuật (entertainment and arts). Tất cả những phương diện này hợp lại tạo thành thế đứng và sức mạnh chính trị cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung và tổ chức CĐNVQGHK nói riêng.

Là một người xuất thân từ trong lòng của cộng đồng VN, tôi rất quan tâm đến “sức khỏe” của các tổ chức CĐ vì tôi tin vào và thấy được thế đứng của các tổ chức CĐ. Không một tổ chức VN nào có mặt ở khắp năm châu như các tổ chức CĐ/NVQG. Quý vị có thể đi Hawaii , Alaska , Australia , Europe, hay Iowa , quý vị sẽ tìm được tổ chức CĐ tại nơi đó. Thế hệ thứ nhất của người Việt tị nạn CS đã xây dựng được cái khung sườn của một hệ thống tổ chức CĐ có một không hai trên thế giới. Bây giờ, nếu chúng ta đắp lại nền tảng, dựng lên các vách tường, mở cửa rộng thêm một tí nữa, gắn vào máy điều hòa môi trường, tìm tiền trả bills, và bớt cáu có, kèn cựa để cho con cháu có thể ở chung thoải mái trong mái ấm của gia đình CĐ, tôi tin rằng hệ thống tổ chức CĐ sẽ mang lại sự đoàn kết và sức mạnh cần thiết để thành đạt giấc mơ VN mà mọi người, mọi nhà đều mong đợi.
Để kết luận, tôi xin nhắc lại câu nói mà một CPA (kế toán gia) đã nói với tôi: “Một triệu “zeroes” nhân cho nhau cũng là zero. Một tỉ “số một” nhân cho nhau cũng chỉ là số một. Hàng vạn con số nhân cho nhau, chỉ cần một trong những con số là “zero”, kết quả cũng sẽ là zero.” CĐNVQGHK có nhiều CĐ thành viên. Tại mỗi cộng đồng địa phương, chúng ta có nhiều đoàn thể. Nếu chúng ta cùng nhau nâng cao chỉ số “nội lực” lên 2 hoặc lớn hơn, CĐNVQGHK sẽ là cấp số nhân làm gia tăng sức mạnh chung của cả cộng đồng VN tại Hoa Kỳ và hải ngoại. Chỉ cần một trong chúng ta ỷ lại, thụ động, cục bộ, phe phái, và chấp nhận chỉ số “nội lực” 0 hoặc 1 của hiện tại, tất cả chúng ta sẽ dậm chân tại chỗ, tức nhiên là đi lùi vào quá khứ.
Tuổi trẻ thường hướng về thành công của tương lai, không chấp nhận thất bại của quá khứ. Mong mỗi một và tất cả chúng ta hiểu rõ được tầm vóc quan trọng của sự chọn lựa giữa “khoảng cách của quá khứ và tương lai” này. Những người thuộc thế hệ chuyển tiếp 1.5 như chúng tôi còn khoảng 10 -15 năm nữa để tạo sự chuyển tiếp thành công cho cộng đồng VN. Xin hãy chọn đúng. Thời gian sẽ không chờ đợi chúng ta đâu!
Cám ơn quý vị đã đầu tư nhiều thời gian, sức lực và tiền bạc cho công cuộc chung. Kính chúc Đại Hội thành công.

Andy Nguyễn Xuân Hùng
PCT/Nội Vụ/HĐCHTƯ/CĐNVQGHK
Đại Hội Cộng Đồng 2010

Advertisements
This entry was posted in Cộng Đồng NVQG Hoa Kỳ, Thời Sự Hải Ngoại. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s