Hoàng Thanh Trúc – Nhìn xứ người mà lòng nhói đau

Hoàng Thanh Trúc (danlambao) – TP Seoul Hàn Quốc được công nhận là thành phố “thông minh” nhất thế giới. (Tiếng nói nước Nga 24.11.2011). “Seoul xếp thứ Nhất trong bảng xếp hạng thành phố “thông minh” của thế giới, được soạn thảo bởi hãng Ericsson, hợp tác với công ty tư vấn Arthur D. Little”. Hôm thứ Năm 10/11/2011, các phương tiện truyền thông Hàn Quốc đã đưa tin này.
Đứng sau thủ đô Hàn Quốc là Singapore. Ngoài ra trong Top-10 thành phố hàng đầu có Stockholm, New York, London, Tokyo, Paris, Bắc Kinh, Los Angeles và Thượng Hải. Các tiêu chí chính là tốc độ và chất lượng áp dụng công nghệ thông tin và truyền thông vào cấu trúc đô thị. Seoul thắng cuộc vì đã thực hiện đầy đủ các chương trình môi trường, y tế, chăm sóc sức khỏe cho người dân. Singapore cũng áp dụng thành công sáng kiến ​​trong lĩnh này ”. 
Kinh tế Hàn Quốc là nền kinh tế phát triển, đứng thứ ba ở châu Á và đứng thứ 10 trên thế giới theo GDP năm 2006. Kể từ 1954 (sau chiến tranh Triều Tiên) kinh tế Hàn Quốc đã phát triển nhanh chóng. Từ một trong những nước nghèo nhất thế giới, (nền kinh tế thua kém Sài Gòn miền Nam VN trong giai đoạn này) khắp nơi trong điêu tàn đổ nát, bởi cày qua xát lại của nội chiến Bắc, Nam, không đủ lương thực cho người dân (1955) Nhưng hai thập niên sau trở thành một trong những nước giàu nhất, sau Nhật Bản ở Đông Á. Cuối thế kỷ 20, Hàn Quốc là một trong những nước có tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh nhất trong lịch sử thế giới hiện đại.GDP (PPP) bình quân đầu người của đất nước đã nhẩy vọt từ 100 USD vào năm 1963 lên mức kỉ lục 10.000 USD vào năm 1995 và 25.000 USD vào năm 2007. Bất chấp các ảnh hưởng nặng nề từ cuộc khủng hoảng kinh tế châ Á 1997, nước này đã khôi phục kinh tế rất nhanh chóng và vững chắc. Người ta thường nhắc đến sự phát triển thần kỳ về kinh tế của Hàn quốc như là “Huyền thoại sông Hàn” đến nay huyền thoại này vẫn tiếp tục. Hàn Quốc cũng là một nước phát triển có sự tăng trưởng kinh tế nhanh nhất, với tốc độ tăng trưởng GDP bình quân là 5% mỗi năm – một phân tích gần đây nhất bởi Goldman Sachs năm 2007 đã chỉ ra Hàn Quốc sẽ trở thành nước giầu thứ 3 trên thế giới vào năm 2025 với GDP bình quân đầu người là 52.000 USD và nếu ổn định tiếp 25 năm sau nữa Hàn Quốc sẽ vượt qua tất cả các nước ngoại trừ Hoa Kỳ để trở thành nước giầu thứ hai trên thế giới, với GDP bình quân đầu người là 81.000 USD Mà một Bắc Triều Tiên CS sẽ mất hàng thế kỷ cũng không có cơ may bắt kịp.
Tất cả dường như khởi đầu từ Tổng thống Lý Thừa Vãn. Có thể cá nhân ông có vài vấn đề còn bàn cải trong hậu trường chính trị, nhưng nhân dân Hàn Quốc cho ông là vị Tổng Thống đầu tiên đã thiết kế và tạo bệ phóng cho nền kinh tế Hàn Quốc cao lớn mạnh mẽ “Hóa Rồng” hôm nay!. Dự trữ ngoại tệ cho nền kinh tế 400 tỷ usd – So VN: 13 tỷ usd (nhưng VN nợ nước ngoài 36 tỷ usd).
Đọc tin xứ người, ngẫm lại xứ mình mà héo hắt ruột gan, bởi ở xứ đó (Hàn Quốc) đang hiện diện hàng chục ngàn nhân công lao động chân tay Việt Nam, đang vắt kiệt sức lao động trên công trường xây dựng, rét lạnh cứng người ngoài biển khơi trên các tàu đánh cá và hơn 30 ngàn “nhan sắc Việt” vừa là “osin” kiêm nhiệm làm “dâu” cô đơn trên xứ lạ quê người để chắc mót từng đồng ngoại tệ gửi về quê nhà…
Sao định mệnh hai quốc gia cùng thời điểm bị chia cắt Nam Bắc giống hệt nhau, nhưng định mệnh người dân hai nước hôm nay thì khác biệt như chủ, tớ, nô tỳ? Có rất nhiều biện minh “thiên cộng” đánh giá về vấn đề này, không rõ lắm trong chủ quan hay khách quan? Nhưng lịch sử vốn lạnh lùng vì không có trái tim, nên rất công bằng trong quang minh chính trực cho chúng ta những góc nhìn, phải chấp nhận nó là thực tế, rất chính xác dù có phi đạo đức hay đẫm máu và nước mắt.
Ông Hồ Chí Minh – Có thể chúng ta không quan tâm lắm đến nhiều danh vị hào nhoáng có vẽ là huyền thoại hay huyển hoặc mà người CS gán cho ông như: Tư tưởng,minh triết HCM tầm nhìn xuyên thế kỷ? gì gì nữa…??.  Nhưng có một câu nói của ông rất chí phải, mà chúng ta phải nhìn nhận đó là đúng: “Đất nước VN, Dân tộc VN là một, sông có thể cạn,núi có thể mòn,song, chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Dứt khoát, đó là chân lý bất di bất dịch cho dù bao lâu, sông cạn núi mòn thì nó vẫn là một, ông Hồ Chí Minh! vâng, chí ông rất minh mẫn để nghĩ được như vậy, nhưng rất đau đớn là ông không chịu “thông minh” hơn một chút để hiểu rằng nó là chân lý thì có bao lâu vẫn là chân lý như ông đã nói, dù Hiệp Đinh Genève 1954 có tạm thời phân chia đất nước vì ý thức hệ, vì hoàn cảnh nhất thời, sau đó năm, mười hay mươi năm sau thì Việt Nam sẽ hòa chung là một như chân lý của ông, trong một thời điểm thích hợp nào đó như Đông Tây Đức chẳng hạn. Trước đó, 1953 Nam Bắc Triều Tiên cũng chấp nhận giãi pháp này để hai bên Nam Bắc chấm dứt nội chiến. Tại miền Nam Hàn Quốc sau Hiệp Định hòa bình đình chiến, ông Lý Thừa Vãn đã lãnh đạo đất nước sắp xếp lại “giang sơn” khoan sức dân, không có khát vọng thống nhất đất nước bằng máu và nước mắt thêm nữa, ông ra sức chăm lo đời sống nhân dân, đặt nền móng cho một Hàn Quốc hùng mạnh sau này như nói trên. Thì tại Việt Nam ông Hồ Chí Minh đã hành động ngược lại, thay vì khoan sức dân thì ông lại thực hiện chỉ thị của quốc tế CS (Mao và Stalin), lập tức mở một cuộc đấu tranh giai cấp tàn bạo đẫm máu và nước mắt nhất trong lịch sử VN với CCRĐ từ 1953 – 1956 giết hại gần 200.000 ngàn lương dân vô tội, gây tan nát hơn nữa triệu gia đình ly tán khắp miền Bắc VN, hơn một triệu người chạy trốn vào miền Nam và sau khi đầu rơi máu đổ ở miền Bắc như thế đó ông vẫn chưa hài lòng tiếp tục xin viện trợ vũ khí từ Nga xô, Trung Quốc, xua quân vượt vĩ tuyến 17 phá vỡ Hiệp Định hòa bình Genève với chiêu bài “Giãi phóng miền nam” đang bị “ Mỹ Diệm” đày đọa kềm kẹp trong đói rách lầm than, chúng ta, những người Việt Nam trung thực ở hai miền đất nước thử nhìn lại vài hình ảnh cũ của hai miền Việt Nam để hiểu được hiện thực của đất nước 2 miền::
Trên sông Sài Gòn, Tàu Hải Quân QL/VNCH duyệt binh Quốc Khánh 26/10/ 1960
Đường vào sân bay Tân Sơn Nhất (hai đài RaĐa kiểm báo màu trắng) 1960 và các kho bãi hàng hóa của cảng hàng không AIR VIỆT NAM, lúc này Miền Bắc VN chưa có hàng không.
Đường phố Nguyễn Huệ Sài Gòn 1960
Trước chợ Đồng Xuân, một khu vực được xem là trù phú nhất của thủ đô Hà Nội, Bắc VN 1960
Một khu phố Trung Tâm thủ đô Hà Nội, Hình này do một phóng viên Mỹ chụp được tại Hà Nội năm 1973, khi theo phái đoàn hiệp thương trao trả tù binh Mỹ (Bắc Việt 1973 cách nhau 13 năm vẫn không sánh được năm 1960 với miền Nam VN). 
Và như thế là chúng ta đã hiểu được “mĩa mai” như thế nào là “giải phóng miền nam” để sau 20 năm nồi da xáo thịt, kết quả: Quân “Ta” thắng quân “Mình” với hơn ba triệu “địch quân” anh em máu đỏ da vàng phơi thây tại chỗ, một thế hệ thanh niên tinh hoa hai miền hy sinh vô nghĩa, mà giang sơn ông cha thì hao hụt đất trời biển đảo, nhưng không do đế quốc Mỹ xâm lược mà lại do chính đồng chí “4 vàng 16 tốt” gậm nhấm và cướp đoạt?
Tính ra 20 năm, kể từ 1955 đến 1975 Hàn Quốc, một quốc gia bị chia cắt như VN đã không lấy chiến tranh làm phương tiện, mà dùng mồ hôi công sức từ nhân dân xây dựng đất nước thành một quốc gia hùng mạnh phồn vinh như hôm nay, thì đảng CSVN lấy máu xương nhân dân, đất đai cương thổ của tiền nhân để đổi lấy một quốc gia nhược tiểu hôm nay, tướt đoạt một cơ hội phát triển của miền Nam VN.
Chúng ta thấy gì trên quê hương mình hôm nay? Trong khi chủ nghĩa xã hội CS bị cả thế giới nguyền rủa đào thải thì tại VN những người CSVN vẫn tiếp tục “lừa bịp” nhân dân VN với lời khẳng định “CNXH là khát vọng của nhân dân ta”?? Tổ chức khuyến khích xuất khẩu công nhân lao động ra khắp thế giới để bị bóc lột sức lao động, làm ngơ cho phép phụ nữ kết hôn làm “osin” cho khắp thiên hạ thì đảng CSVN vẫn cứ bịp bợm là “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động”. Một Việt Nam đang nghèo, lạm phát nhất châu Á, nhì thế giới, nợ nước ngoài bằng 54% GDP nhưng người dân phải còng lưng nuôi một lúc tới “hai chính phủ” một chính phủ của nhà nước CS và một “chính phủ của đảng CSVN” từ TW tới địa phương? hai trăm quốc gia trong LHQ không quốc gia nào người dân đồng ý nuôi nổi một lúc hai cái “chính phủ song song” như thế này? và cũng không có đảng phái nào của hai trăm quốc gia ấy được “diễm phúc” như đảng CS của 5 nước thiểu số còn sót lại trên thế giới trong đó có Việt Nam hiện nay?
Những cái nghịch lý và bất hạnh tưởng như không thể có trong thế kỷ này của nhân loại văn minh trên thế giới nhưng nó cứ như xúc tu của loài bạch tuộc bám chặc mãi vào cơ thể nhân dân Việt Nam – Liệu chúng ta còn chịu đựng đến bao giờ?
Advertisements
This entry was posted in Trong Nhà Ngoài Phố. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s