Hoàng Ngọc An – Lá cờ vàng phủ những đống thịt thối?

 Bài 1: Ngày 23/6/2011-Ngô Minh Hằng

 NÓI HAY KHÔNG NÓI ???

Ngô Minh Hằng

“Lá cờ vàng chết từ 75 rồi thế mà đến bây giờ người ta vẫn lấy lá cờ ấy ra để tranh cãi làm ngăn cách lòng người. Ðã thế, còn lấy cờ phủ lên những đống thịt thối…”

Năm 2006, ký giả Hồng Phúc (trái) Sơn Tùng (phải)

Tôi không nói ai đã nói với tôi những lời này, nhưng ai đã nói với tôi những lời này thì xin tự biết.

Sau khi người nói với tôi rằng ” Lại còn lấy lá cờ mà phủ lên những đống thịt thối”, tôi đã hết sức bất bình lập lại hai lần câu: “anh nói quá đáng lắm” rồi gác điện thoại. Sau đó, người email cho tôi: Xin lỗi chị về chuyện anh K…. và những chuyện khác có thể tôi đã làm chị buồn lòng. Có những sự thật đôi khi không nên nói ra, dù là với một người bạn, tuy tôi vẫn nghĩ rằng người cầm bút có sứ mạng phục vụ sự thật, cái tốt, và cái đẹp (chân, thiện, mỹ).”...

Tôi email trả lời, chuyện anh K…….không làm tôi buồn nhưng chuyện tôi buồn là do anh nói về lá cờ vàng. Và tôi nhắc rõ lại những câu người nói về lá cờ, về phải thay đổi cách đấu tranh …Email lại cho tôi, người viết: ” vấn đề quốc ca quốc kỳ đã gây tranh cãi và chia rẽ cộng đồng hơn 30 năm nay rồi, cãi nữa làm chi. Tôi không nhớ chính xác những lời chị nói và những lời tôi nói, nhưng tôi không nói lá cờ VNCH đã chết. Lá cờ làm sao mà sống với chết!”

Ô, bây giờ trên giấy trắng mực đen, người viết rằng người không nhớ chính xác những gì người nói. Và người không nói là lá cờ VNCH đã chết ….

Qua sự việc này, tôi hiểu người thêm chút nữa. Nếu như người im lặng, tôi có thể nghĩ rằng có lẽ người đang suy nghĩ và lương tâm người đang cắn rứt, đang ân hận và nhận ra rằng những lời người nói đó là những điều vô cùng bội nghĩa vong ân. Vong ân với lá cờ vàng, bội nghĩa và tàn nhẫn với những người lính VNCH đã đem xương máu ngăn cộng thù phương Bắc. Và như thế, người thấy được rằng người đã quá lời, đã nói những lời mà một con người có lương tâm, liêm sỉ và đạo nghĩa không bao giờ nói được.

Hoặc nếu vì biết tôn trọng sự thật mà người xác nhận rằng người đã nói những lời đó với tôi, chắc chắn tôi sẽ nể phục người. Vì khi người nhìn nhận những điều người đã nói, thì ít ra, tôi thấy người còn có lòng tự trọng, có trách nhiệm và can đảm. Thế nhưng người đã viết trên email rằng người không nói và không nhớ chính xác những gì người đã nói. Tiếc rằng lời nói gió bay nên những điều người nói với tôi không còn bằng cớ. Nhưng tôi tin rằng, trong nhất điểm lương tâm, (mà tôi tin rằng ai cũng có) người rất biết, rất nhớ và nhớ rất rõ người đã nói với tôi những lời nói đó.

Tôi nói vậy bởi vì đấy không phải là lần duy nhất tôi và người tranh luận về lằn ranh Quốc – Cộng. Và tôi, bằng danh dự của một người VN tị nạn VC, tôi biết chắc và biết rõ người đã nói với tôi những lời đó. Vì tôi biết rõ nên tôi bất bình và đau.Tôi đau vì người đã xúc phạm đến lá cờ vàng, linh hồn của tổ quốc. Tôi đau vì người đã xúc phạm đến những người lính VNCH, những người mà trước 1975 đã xả thân khắp bốn vùng chiến thuật để chống quân VC xâm lăng, giữ cho phần đất miền Nam an bình, cho người dân miền Nam từ Bến Hải đến Cà Mau được sống tự do, no ấm. Như thế, những người lính này, thiết tưởng, không chỉ mình tôi mà tất cả những ai đã sống ở miền Nam lúc đó đều phải mang ơn họ.

Trước 1975 họ đã hy sinh cho đất nước, cho dân tộc kể cả mạng sống mình. Ơn của họ tôi chưa trả được. Sau 1975, chính họ cũng là những người thiệt thòi và đau khổ nhất. Cái đau đớn vô song về cả thể chất lẫn tinh thần mà họ chịu đựng trong ngục tù VC đó, tôi cũng không chia sẻ với họ được gì. Nay, tóc họ bạc, tuổi họ cao. Nhiều người đã về với đất. Với những công lao họ đã hiến dâng cho tổ quốc, cho đồng bào, với những đau đớn thiệt thòi họ đã nhận chịu từ thanh xuân cho đến bạc đầu, họ rất xứng đáng được tổ quốc ghi công. Lá cờ vàng phủ lên quan tài họ là một việc cần làm và phải làm vì đó là lời cảm ơn duy nhất và tối thiểu mà những người đã chịu ơn họ có thể nói với họ khi đưa họ về nơi vĩnh cửu.

Tôi không biết vì lý do gì mà trong tuổi nhập ngũ, người lại được ở nhà. Trước 1975 khi họ dầu sôi lửa bỏng ở các chiến trường, sinh mạng của họ được tính từng giây từng phút thì người được bình an nhởn nhơ ở thành phố. Ðược vui vẻ đi học, đi làm. Ðược thảnh thơi, hạnh phúc êm ấm với gia đình. Sau 1975, khi họ tù đày khốn khổ trong rừng sâu núi cao thì người được sống tự do an lành đầy đủ ở Mỹ. Như thế, xem ra người cũng là một kẻ từng chịu ơn họ rất nhiều. Thế mà khi nói chuyện với tôi, người có thể tàn nhẫn thốt ra câu : “Lại còn lấy cờ mà phủ lên những đống thịt thối” thì hỏi làm sao mà tôi im được!

Tôi không nói tên ai đã nói những lời này với tôi nên không ai biết đối tượng tôi đang nói đến là ai, nhưng mong người đã nói, tự nhận biết và tự sửa đổi. Mấy tháng nay lòng tôi dằn vặt về chuyện này không ít. Tại vì tôi với người tuy chưa từng là bạn, nhưng đôi khi trong những sinh hoạt tại địa phương hay tiệc tùng ở tư gia bằng hữu, tôi và người có lúc gặp nhau, có nói những câu chào hỏi và có đôi lần điện thoại nói chuyện về thời cuộc, về đấu tranh, về lá cờ vàng, về lằn ranh Quốc – Cộng. Vì sự quen biết ấy, tôi phân vân. Nói hay Không ??? Bất cứ lúc nào tôi bảo tôi thôi, bỏ đi, đừng nói, cũng chính là lúc tôi cảm thấy tôi có lỗi với chính tôi, có lỗi với lá cờ vàng tôi yêu thương và tôn kính, có lỗi với những người lính mà tôi đã mang ơn. Cuối cùng, tôi phải viết những dòng này cho lương tâm tôi yên ổn.

Ngô Minh Hằng

Bài 2 ngày 24/6/2011: Hãy để “Những đống thịt thối còn sống” ở nơi của chúng. Hoàng Ngọc An

 Hoàng Ngọc An

Chỉ khi nào mang trong hồn một tình yêu quê hương đậm đà, lòng luôn thương nhớ về một tổ quốc thì người ta mới phân vân “ Nói hay không  nói” về  “một câu nói” của “một người bạn”.

Nhà thơ Ngô Minh Hằng vừa gửi diễn đàn bài viết có tựa đề trên. Nội dung là một người “bạn” đã nói“Lá cờ vàng chết từ 75 rồi thế mà đến bây giờ người ta vẫn lấy lá cờ ấy ra để tranh cãi làm ngăn cách lòng người. Ðã thế, còn lấy cờ phủ lên những đống thịt thối…”. Chị đau về câu nói đó, chị “kể lể” với vài người. Rồi tác giả câu nói chối. Chị đau thêm một lần nữa. Chối, nghĩa là chị “bịa” sao. Sau mấy tháng dằn vặt, chị viết.

Không cần chị nói tên,  chúng tôi, cư dân của vùng này trong bao năm và chỉ mới tạm, tạm thôi nhé, tạm từ giã, cũng mang máng đoán được kẻ ấy là ai.

 Kẻ ấy, trước kia từng có những bài viết chống cộng khá hay và chiếm được cảm tình nhiều người. Thế nhưng sau vụ án “ Vài vị Giám Đốc của Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại giao du với Đệ Tam Tham Tá Tòa Đại Sứ VC”, kẻ ấy đã có những hành động khó chấp nhận.

 Kẻ ấy đã phản bội người bạn thân, thân tưởng chừng như “kết nghĩa vườn đào” và viết bài dán cho người bạn ấy những điều này nọ.

Kẻ ấy đã xả thân bênh vực bà Cựu Giám Đốc Đài VNHN bằng bài phỏng vấn và bài này đã bị  tác dụng ngược vì kỹ thuật phỏng vấn quá kém, cộng thêm cả việc ( khi không có chính nghĩa thì làm sao chiến thắng được?)

Kẻ ấy sau đó tiếp tục viết bài với luận điệu khó ngờ “Giới truyền thông DC không  lên tiếng vì biết đây là động cơ cá nhân”. ( Nghĩ cũng tủi cho những ai bị kẻ ấy xếp vào ‘giới truyền thông DC’! Vì không  lẽ giới truyền thông lại ấu trĩ đến vậy!’ Giới truyền thông chân chính có những suy nghĩ và phản ứng khác!)

Kẻ ấy bây giờ còn “hân hoan” thông báo rằng đang cộng tác với Đài Phát Thanh mới của bà (cựu gíam đốc Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại )!

Thế cho nên, nếu kẻ ấy có nói rằng  “Lá cờ vàng chết từ 75 rồi thế mà đến bây giờ người ta vẫn lấy lá cờ ấy ra để tranh cãi làm ngăn cách lòng người. Ðã thế, còn lấy cờ phủ lên những đống thịt thối…”, cũng không  có gì lạ. Nhưng nếu kẻ ấy đã chối, thì cứ để họ chối. Lời nói gió bay, lương tâm, lương tri, biết!

 Luận điệu “lá cờ đã chết từ 1975” là luận điệu của những ai, chúng ta  biết.

Luận điệu mỉa mai thân xác của những người lính đã hy sinh tuổi xuân cho quê hương là ( đống thịt thối) là luận điệu của những ai, chúng ta  biết!

Những kẻ ấy, “những đống thịt thối đang còn sống” không  đáng cho chúng ta  nói tới.

Hãy quăng “ những đống thịt thối đang còn sống” ấy vào nơi của chúng và dành tâm huyết cho con đường đi tới, của chúng ta!

3) Bài 3: ngày 24/6/2011- Sơn Tùng

Lên Tiếng Của Sơn Tùng

                                                             Liên Quan Đến Một Bài Vu Khống

1. Trong một xã hội tự do, không nên và không cần có “công an tư tưởng”.

2. Đem những trao đổi riêng tư ra xào nấu, thêm bớt với ác ý rồi phổ biến trên Internet là một việc làm kém văn hoá và thiếu giáo dục. Hơn nữa, dùng những câu chuyện đàm thoại bình thường giữa cá nhân làm vũ khí ân oán để vu khống nhau làm tan nát cộng đồng là một trọng tội cần phải bị lên án.

3. Là một người cầm bút trong gần 30 năm ở hải ngoại, những gì tôi viết và làm đã nói rõ lập trường và quan điểm của tôi về nhiều vấn đề. Tôi không thấy có bổn phận phải chứng minh lập trường với ai, và cũng không ai có quyền bắt tôi phải “chống cộng” theo kiểu cách của ai.

Sơn Tùng

4) Bài 4 ngày 25/6-Nhận xét của Hoàng Ngọc An

Hoàng Ngọc An nhận xét về Bản Lên Tiếng của Sơn Tùng

1) Tự do tư tưởng không  có nghĩa là tự do phỉ báng biểu tượng của quốc gia, của hồn thiêng sông núi với người bạn qua  điện thoại. Khi đã phát ngôn, nên chịu trách nhiệm hoàn toàn về câu nói của mình. Tư tưởng xấu xa/lệch lạc, cũng cần được cha mẹ anh chị em hướng dẫn, uốn nắn để làm “Người”. Do đó cha mẹ anh chị em là “những công an tư tưởng tuyệt vời” (!)

2) Đem trao đổi riêng tư về những vấn đề tình cảm riêng tư thì đáng trách. Những nếu là những trao đổi liên quan đến “lý tưởng, quan niệm sống, thái độ, cách cư xử, xác định căn cước tị nạn”, nếu cần “công khai hoá” để lột mặt nạ kẻ gian trá, thì đó là hành vi Can Đảm. Hơn nữa, không  có vấn đề ân oán cá nhân ở đây mà đau đớn thay, chính sự chọn lựa “tố cáo mặt thật kẻ đội lốt chống cộng” đã khiến người tố cáo phải mất đi “một người quen”! Trưng bày “mặt thật” của kẻ gian , là một công trạng đối với cộng đồng!

3)Cầm bút 30 năm không  có nghĩa bút thẳng đủ 30 niên. Mua danh 300 bài, bán danh 3 bài. Nghĩa vụ một người quốc gia là phải chứng tỏ lập trường của mình thật rõ ràng cho bằng hữu và cộng đồng biết. Nếu có hiểu lầm phải giải toả ngay. Đó là sự tôn trọng của một cá nhân có giáo dục, sống trong một tập thể. Chống cộng có nhiều kiểu, không ai bắt ai nhưng kiểu chống cộng ( chống cộng ban ngày, ban đêm chăn gối với VC) là kiểu chống cộng giả hiệu. Lột mặt nạ những kẻ chống cộng giả hiệu, là cộng trạng đối với cộng đồng!

PHỤ LỤC

1) Phó Giám Đốc đài Việt Nam Hải Ngoại, Đinh Quang Trung thừa nhận bị gặp cán cộng tại tư gia Dương Văn Hiệp Lưu Lệ Ngọc vào tất niên 2008:

http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/HP/GapVCHomeDVH.mp3

2) Dương Văn Hiệp thú nhận gặp cán cộng:

http://thuvientoancau.org/HoangLanChi/HP/DVHThuNhanGapVC.mp3

3) Vụ án đài Việt Nam Hải Ngoại giao du với cán cộng, một năm nhìn lại:

http://tvvn.org/forum/entry.php?1742-V%E1%BB%A5-%C3%A1n-%C4%91%C3%A0i-Vi%E1%BB%87t-Nam-H%E1%BA%A3i-Ngo%E1%BA%A1i-t%E1%BA%A1i-DC-giao-du-v%E1%BB%9Bi-T%C3%B2a-%C4%90%E1%BA%A1i-S%E1%BB%A9-VC

4) Các bài viết phản bác Sơn Tùng khi ST bênh vực đài Việt Nam Hải Ngoại:

https://chungtoimuontudo.wordpress.com/2011/06/26/cac-bai-vi%E1%BA%BFt-ph%E1%BA%A3n-bac-s%C6%A1n-tung/

5) Bài 5: ngày 26/6/2011 Hương Saigon trả lời “Bản Lên Tiếng” của Sơn Tùng

Kính thưa quý vị,

Kính nhà văn Sơn Tùng,

(1) Nhờ nhà văn Sơn Tùng cho biết thế nào là “công an tư tưởng” ?   Đây là thế giới tự do: Mọi người đều có quyền phát biểu tư tưởng của mình. Ông nên hiểu rằng, ông là một người cầm bút và do đó những gì ông viết hoặc nói đều được đọc giả chú ý và nhận xét. Nếu là một người cầm bút chân chính, ông phải can đảm chịu trách nhiệm về những gì ông viết hoặc nói. Nói năng quàng xiên không phải là tư cách của một người cầm bút đứng đắn.

(2) Ông viết:

Đem những trao đổi riêng tư ra xào nấu, thêm bớt với ác ý rồi phổ biến trên Internet là một việc làm kém văn hoá và thiếu giáo dục.” [Sơn Tùng].

Theo câu trên, ông tự nhận mình là người đối thoại với thi sĩ Ngô Minh Hằng  chứ thĩ sĩ chưa bao giờ nói người đối thoại là ai.

Ông cho là ai đó “thêm bớt với ác ý”. Vây xin ông cho biết “thêm” và “bớt” như thế nào? Ông có thể cho đọc giả biết một cách chính xác những gì ông đã nói được không?

Ông nên biết rằng lá Cờ Vàng là biểu tượng cho một Việt Nam TƯ. DO và DÂN CHỦ. Do đó, bất cứ một nhục mạ nào đối với lá Cờ Vàng là một nhục mạ đối với  toàn dân Việt yêu DÂN CHỦ, TƯ. DO và NHÂN QUYỀN. Nếu một nhà văn mà không thấy được điều đó thì, xin lỗi,  người ấy chỉ là một bồi bút.

Ông cho rằng phản bác kẻ khinh thường Cờ Vàng là: ” làm tan nát cộng đồng là một trọng tội cần phải bị lên án.”  Đây là một khẳng định vô nghĩa và là một kết tội vu vơ. Cá nhân Sơn Tùng không phải là “cộng đồng” cũng như đảng cộng sản không phải là nước Viêt Nam [cs thường kết tội người chống đảng cs là chống lại quê hương].

(3) Không ai bắt ông chống cộng như thế nào. Ở đây chính những lời xúc phạm lá Cờ Vàng đã offend rất nhiều người và người ta đã phản bác ông, chứ không  liên quan gì đến cách chống cộng của ông.

Hơn nữa ông nên biết rằng: Chỉ có một con đường: Hoặc là chống cộng hoặc là không chống cộng. Chỉ có thế thôi. Bưng bô cộng sản như Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam hay đám HHHG của Ngô Bá Thành et al. không phải là chống cộng. Xin đừng mập mờ bằng những xảo ngôn rẻ tiền.

Sau 30 năm cầm bút, không có nghĩa là ông viết và làm đã nói rõ lập trường và quan điểm của ông về nhiều vấn đề.  Ông còn nợ Hưong Saigon một câu trả lời về một câu mà ông viết trước đây:

“ngày nay để tránh những sai lầm và thất bại trong quá khứ, người Việt Nam yêu tự do cần thay đổi cái nhìn và thay đổi cách hành động.“[Sơn Tùng]

Ông chưa bao giờ trả lời câu hỏi của Huong Saigon là:

– Theo ông,  người Việt Nam yêu tự do cần thay đổi cái nhìn và thay đổi cách hành động như thế nào ?

Câu hỏi trên chưa từng được trả lời!

6) Bài 6: Đỗ Văn Phúc

Kính thưa nhà văn Sơn Tùng,

 Tôi rất ngỡ ngàng khi đọc câu lý luận của một người mà tuổi dời đã quá tri thiên mệnh, và tuổi văn cũng khá dài: “Là một người cầm bút trong gần 30 năm ở hải ngoại, những gì tôi viết và làm đã nói rõ lập trường và quan điểm của tôi về nhiều vấn đề

Thưa ông, dù độ dài của nghề cầm bút có đến bao nhiêu, thì nó cũng không bảo đảm cho sự nhất quán trong tư tưởng và diễn đại. Nó cũng như Nguyễn Cao Kỳ khi khoe độ dài chiến đấu chống Cộng, và một ngày đẹp trời bán mình quy thuận kẻ thù để mưu cầu danh lợi.

Trường hợp của ông thì đã lộ diện từ lâu sau ba bài ông viết bênh vực cho những Việt Gian tiếp xúc với Tham Tán toà Đại Sứ Việt Cộng ở Hoa Thịnh Đốn. TRong cách nhìn của tôi, ông chỉ là loại tắc kè sẵn sang đổi màu vì chút tình cảm hay lợi lộc mà thôi. Kể từ những ngày đó, tôi đã nhìn các bài của ông trên các báo mà ngao ngán, không them đọc nữa vì tôi biết đó không phải là những lời chân thật.’

 Thưa ông,

Khi ông lên án bà Ngô Minh Hằng là thiếu giáo dục, kém văn hoá vì đem chuyện đàm thoại bình thường ra công luận.

Ông lầm ba điểm:

1.- Bà Ngô Minh Hằng không hề nêu tên ông, mà chính ông “lạy ông tôi ở bụi này”

2.- Câu chuyện giữa ông và bà Hằng không phải riêng tư, vì nó liên quan đến lập trường quan điểm chính trị.

3.- Nếu bà Ngô Minh Hằng vu khống, thì ông có quyền làm đơn kiện bà ấy đã xuyên tạc lời ông

Chính người mang trọng tội với cộng đồng tị nạn là ông: nhà văn Sơn Tùng chứ không phải bà Ngô Minh Hằng

Tôi không hiểu ngày ông rời Việt Nam đến định cư ở Hoa Kỳ, ông đã thuộc thành phần nào: (1) Không ưa CS và đi tị nạn, (2) Tìm cuộc sống sung túc về kinh tế, (3) Được VC gài theo những người tị nạn để nằm vùng, chờ cơ hội thực hiện nghị quyết 36?

Nếu ông từng tự nhận là người Quốc Gia chống Cộng, thì ông thừa biết biểu tượng thiêng liêng của người Việt chống Cộng là lá cờ Vàng. Là cờ Vàng đã không những không chết, không là quá khứ; mà ngày nay càng được ôm ấp như một hy vọng về tương tai để chống lại lá cờ đỏ, tiêu biểu cho bạo quyền áp bức. Nhục mạ hay phủ nhận lá cờ Vàng, là ông đã đứng về phía đối lập của người Việt Tị nạn, là phản bội chính mình.

Có phải ông đã nói “lá cờ vàng phủ trên đống thịt thối…”?

Thưa ông, may cho ông đã không nói câu đó trước mặt an hem quân nhân chúng tôi. Tôi thề có trời đất, nếu ông có can đảm nói với tôi, e rằng cái miệng già của ông không còn hàm rang để ăn đâu.

Tôi là người lính, từng sẵn sang chết bảo vệ Tổ Quốc; nay dù lớn tuổi, sức tàn lực kiệt, cũng sẵn sàng chịu tội với pháp luật, để trừng trị thẳng tay những đứa dám nhục mạ sự hy sinh của tập thể quân nhân chúng tôi.

Thưa ông,

Ông là một kẻ thiếu ý thức và vô ơn. Nhờ ai mà ngày xưa, ông an lành vui chơi, làm việc ở hậu phương? Cùng trang lứa với nhau, ông đã đóng góp gì cho Tổ Quốc, trong khi bạn bè ông từng ngày đổ máu ngoài chiến trường?

Ông xét lại câu nói của ông, xem nó có mang tính chất phản bội vô ơn không?

Tôi đã không muốn nói gì đến ông, vì không muốn mất thì giờ cho một kẻ mà tôi đã xem là không xứng đáng. Nhưng những lời ông nói đã đi quá xa, mà chính kẻ thù chúng tôi từ bên kia bờ đại dương, từ lâu cũng đã không còn nói đến.

Chào ông, Có cơ may nào mà ông cùng ở chung một nơi với tôi, xin ông đừng chường mặt ra trước tôi. Vì tôi sẽ thăm hỏi ông đó.

7) Bài của Lão Móc:

NÓI HAY… ĐỪNG?
LÃO MÓC
Trên các diễn đàn có bài viết “Nói Hay Không Nói” của nhà thơ Ngô Minh Hằng, một nhà thơ nữ rất nổi tiếng với những bài thơ viết về quê hương, đất nước rất xúc động lòng người.
Xin trích vài ý chính trong bài viết bằng văn xuôi của một người làm thơ quê hương:
“Lá cờ vàng chết từ 75 rồi thế mà bây giờ người ta vẫn lấy lá cờ ấy ra để tranh cãi làm ngăn cách lòng người. Đã thế, còn lấy cờ phủ lên những đống thịt thối.”
Tôi không nói ai nói với tôi những lời này, nhưng ai nói với tôi những lời này thì xin tự biết.
Sau khi người nói với tôi rằng: “Lại còn lấy lá cờ mà phủ lên những đống thịt thối”, tôi đã hết sức bất bình lập lại hai lần câu “anh nói quá đáng lắm” rồi gác điện thoại.
Sau đó, người email cho tôi:
“Xin lỗi chị về chuyện anh K. và những chuyện khác có thể tôi làm chị buồn lòng. Có những sự thật đôi khi không nên nói ra, dù chỉ với một người bạn, tuy tôi vẫn nghĩ rằng NGƯỜI CẦM BÚT CÓ SỨ MẠNG PHỤC VỤ SỰ THẬT, CÁI TỐT, CÁI ĐẸP (CHÂN THIỆN MỸ)” (do tôi, Lão Móc viết hoa).
*
Nói gì thì nói, phải nói trong bài viết ngắn này nhà thơ Ngô Minh Hằng đã diễn tả rõ “bộ mặt thật” của NGƯỜI CẦM BÚT CÓ SỨ MẠNG PHẢI PHỤC VỤ SỰ THẬT, CÁI TỐT, CÁI ĐẸP…” – như ông ta tự xưng và tự nhận.
Những chữ “NGƯỜI” mà nhà thơ dùng cho đối tượng mà bà nói tới chứng tỏ bà có sự giao tình và kính trọng người này.
Phải nói so với những kẻ dùng việc làm, lý lẽ để nhục mạ lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ từ trước đến nay đều thua xa “NGƯỜI” tự nhận là NGƯỜI CẦM BÚT CÓ SỨ MẠNG PHẢI PHỤC VỤ SỰ THẬT, CÁI TỐT, CÁI ĐẸP…
Nói được cái câu nói vô cùng khốn nạn đối với những người lính Việt Nam Cộng Hòa Lại còn lấy lá cờ mà phủ lên những đống thịt thối”; chắc chắn đây phải là MỘT NGƯỜI CẦM BÚT CÓ TẦM VÓC CHIẾN LƯỢC đã tiềm phục trong Cộng đồng người Việt tỵ nạn trong 36 năm qua.
*
Trong tác phẩm lừng danh The Gulag of Archipelago, văn hào Solzehenitsyn, Nobel Văn chương năm 1970 có kể lại rằng:
“Hôm đó đoàn xe bít bùng đổ xuống sân trại tù một bọn đà bà, con gái. Bọn này gồm hai loại: trộm cắp và mãi dâm. Họ bị bắt đi cưỡng bách lao động.
Vừa xuống khỏi xe, bọn mãi dâm chửi bọn trộm cắp:
-Ê, đồ trộm cắp, không biết nhục.
Bọn trộm cắp chửi lại:
-Chúng tao trộm cắp đấy, nhưng không bán thân xác như chúng mày.
Bọn mãi dâm tốc váy, vỗ bành bạch vào cái lá đa:
-Chúng tao bán cái chúng tao có, chứ không bán đồ ăn cắp của người khác”.
*
“Hiện ở hải ngoại, có những kẻ bán cái vô liêm sỉ của mình, cái mà họ có. Đồng thời bán luôn cả cái chính nghĩa đấu tranh của ngườiViệt tỵ nạn, cái mà họ ăn cắp của Tập thể Tỵ nạn”.
Xin mượn câu kết luận trong một bài viết nói về “những kẻ bán cái liêm sỉ của mình và cái ăn cắp của người khác” của cựu luật sư Nguyễn Văn Chức để gửi tới “NGƯỜI” mà nhà thơ Ngô Minh Hằng đã băn khoăn khi muốn “NÓI HAY KHÔNG”.
Nghe nói NGƯỜI này cũng là một cựu luật sư và đang ở miền Đông Hoa Kỳ.
Tôi cũng ray rứt lắm… nhưng cứ nói đại cho xong việc.
Cứ thắc mắc “nói hay… đừng, nói hay… đừng…”, mệt lắm!
Cứ “đòi…” đại cho xong! Tới đâu thì tới!
Ông Trường Sơn Lê Xuân Nhị ổng mới có “sáu bó” mà đã than già! Tôi thì đã gần… cổ lai hy!
Nhưng mà có sao đâu: “ Em ơi! Sáu mươi năm cuộc đời…! Hai mươi năm đầu sung sướng có bao lâu…”  Bởi vì:
“Trăm năm còn có gì đâu
Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì!”
Hình như Ôn Như hầu Nguyễn Gia Thiều nói thế, phải không? Nếu sai, xin các văn thi hữu nhắc dùm. Cám ơn!
Chúng ta già cả thật rồi. Xin hãy cố sống sao cho không thẹn với lòng.
Hẹn gặp các bạn tại Đại Hội Văn Bút kỳ 9 vào cuối năm tại San José.
LÃO MÓC NGUYỄN THIẾU NHẪN
Advertisements
This entry was posted in Thời Sự Hải Ngoại. Bookmark the permalink.

One Response to Hoàng Ngọc An – Lá cờ vàng phủ những đống thịt thối?

  1. Đường Sơn . says:

    Xin quý vị hiểu biết câu chuyện về ” NGƯỜI ” cứ tiếp tục mạn đàm để giúp Cộng Đồng Mỹ gốc Việt hiểu rõ hơn về chiến lược dành dân của nghị quyết 36 . Nhờ những mạn đàm nầy ( không nhất thiết phải tranh luận ) , mà tôi được biết câu nói “anh nói quá đáng lắm” của một anh thư , một trí thức chính thống và uyên bác . Một trí thức chính danh không cần phải tựa vào những phụ đề-tước vị-cấp bằng-chức chưỡng như đã phô trương trên vài danh sách ! .Một câu nói nhã nhặn , lịch lãm , mà đã có sức phản bác mạnh mẽ sáng tõa .Cộng đồng gốc Việt nơi đất nước tự do đã trưởng thành hơn là những thế lực muốn đã phá đã tưởng .
    kính chào ,
    Đường Sơn ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s